XU MIAMI

Thursday, 20 February 2014

Bận quá

Tôi bận, bận lắm
Tôi rất bận
Tôi bận những buổi sáng dậy muộn
Bận những buổi trưa ngại trời hanh nắng
Bận những bữa cơm trưa no căng ăn luôn cho bữa sáng
Bận những buổi đầu chiều híp mắt ngật ngờ
Bận những xế chiều lửng lửng lơ lơ
Bận những chiều tà người đông đường chật
Tôi lại bận ăn một bữa tối quan trọng nhất trong ngày của tôi
Hết ngày rồi, là khi tôi bắt đầu bận nhất
Tôi bận hồi tưởng về những chuyện đã qua
Tôi bận nghĩ về những người thân đã khuất
Tôi bận nghĩ tới cái người đàn bà, ngày này qua ngày nọ, ngồi giữa cầu, ngắm xe máy đi qua, ô tô chạy lại, giữa mịt mù khói bụi
Tôi bận nghĩ tới cái người đàn ông, áo tả tơi, quần rách nát, ngờ nghệch ngẩng ngơ, cười cái niềm vui nửa tỉnh nửa điên
Tôi bận nghĩ tới thằng nhỏ có đôi bàn chân cáu bẩn, không giày không dép, lang thang qua những con đường nắng nung chảy nhựa, đánh giày cho những kẻ bụng phệ đầu to
Tôi bận nghĩ tới con bé chị, hông thì bồng con bé em, tay thì dắt theo một thằng nhóc, bước ngắn bước dài, đi khuất vào giữa dòng đời náo nhiệt
Tôi bận nghĩ tới cụ ông, cụ bà cầm gậy xách bao, chứa lưng đầy những ve chai, báo cũ, lê những bước chân nặng nhọc, đi trên đoạn cuối của con đường
Tôi bận thẫn thờ
Tôi bận lãng đãng lơ đơ
Tôi bận nhớ, tôi bận thương
Bận cả một tình yêu, yêu từ hôm qua, yêu của hôm nay, và những sắp yêu của ngày mai
Tôi bận những cặm cuội
Tôi bận gói ghém
Tôi bận giấu nhẹm
Tôi bận thức một giấc mơ
Tôi bận ngủ một niềm u uất
Nửa đêm về, tôi bận bận lắm
Bận rất bận
Bận gối đầu trên những lo âu
Bận trăn trở một niềm thao thức
Bận chiêm nghiệm về:
Cái sự bận của bản thân tôi...


No comments:

Post a Comment