XU MIAMI

Wednesday, 8 January 2014

Viết thơ cho mùa xuân





Viết thư cho mùa xuân, kể mùa xuân nghe một đêm khuya trời mưa phùn rất nhẹ, em dạt dào xúc cảm về những bài thơ. Hôm nay không phải là 1 ngày thơ Haiku, đêm nay là một tình thơ Xuân Diệu.

"Vũ trụ là chốn anh được gặp em
Thời gian là nơi anh với em sinh cùng thời đại"
Xuân Diệu - Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em

"Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất"
Xuân Diệu - Anh đã giết em

Xu nhớ ngày xưa ấy, những năm cấp 2, giờ học văn là giờ học mỏi tay nhất, chép rất nhiều những bài văn mẫu. Một bài thơ (văn), có chừng chép 2,3 dạng bài phân tích. Rồi, học thuộc lòng cả thơ, cả văn, cả rất nhiều bài văn mẫu, để thi. Bây giờ ngẫm lại, mình đã học những gì trong mười 12 năm những tiết văn học. Chẳng nhớ lấy 1 bài thơ, cũng chẳng cảm thấy thích thú gì các tác phẩm văn chương. May mà có Haiku, cứ vài ba câu, từ từ, mình mới thấy được cái hay của thơ. Chương trình văn học suốt 12 năm, nhớ nhất là lớp 11 với những bài thơ "chớm" yêu của Xuân Diệu, dễ học, dễ thuộc, lời thơ gần gũi cho những đứa học sinh mơ mộng "sắp" yêu. Chẳng biết bây giờ, các em nhỏ học văn ra sao. Tại sao học văn học, mình ko được dạy cách cảm nhận, hiểu các bài thơ, học thuộc lòng nhiều thế để làm gì rồi chẳng "cảm" lấy được 1 bài thơ. Mình học nhiều năm thế, mình đã học được gì đây ta. Ôi, thương cho văn học của nước mình, thương những lũ trẻ lớn đầu của thời đại chúng ta, thương mình "chậm" lớn chẳng kịp hiểu tâm tình của những bài thơ. Chẳng biết bây giờ các em nhỏ học hành ra sao...


"Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
....
 Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!"
Xuân Diệu - Vội vàng


Một trưa không thắm, bắt gặp một bài thơ, nghe năm mới về không còn say đắm
Một trưa, một trưa không thắm, thấy đời bớt sân si
Anh ta, nhã nhàn thơ trưa, trách hờn năm mới. 

"Năm mới ơi
mày sẽ mới như thế nào?
mày đừng mới đãi bôi trên diễn từ và chúc tụng
mày đừng mới điêu toa bôi bác..."
Trần Dần


Mới đến thì cũ phải rời đi, em giữ, em kéo, em cố lau chùi năm cũ, mới vẫn đến, quạ tha, quạ giằng quạ xé, năm cũ rách bươm, em lại lượm về, vá ghép năm cũ, lạc mất một vài "lãng quên"

Năm mới ơi
Mày sẽ mới như thế nào? 
Mày càng mới, tao càng cũ
Quạ tha năm cũ của tao đi rồi, năm mới ơi...
Xu.



Em, em phải tự mình, tự mình thoát khỏi những rối rắm của chính em. Ai cũng nên "bận" sống một cuộc sống của riêng mình cho dù đời không trả lương cho "công" sống của chúng ta. 

P/S: Một buổi tối cafe nhẹ với bạn, cảm thấy xuân về cũng còn vui, cũng còn tuổi trẻ, vẫn còn thảnh thơi, có thể trông ngóng vào những chiều tà sau giờ cơm tối, ỡm ờ cafe, những câu chuyện không đầu ko đuôi, những đối đáp không cần tranh cãi đu đeo, những lời hỏi thăm không cần lời giải đáp, cafe không uống, chuyện không nói. Một đứa bạn chỉ biết "ờ" , không hề áp lực.



No comments:

Post a Comment