XU MIAMI

Saturday, 18 January 2014

Sao những con đường lại chồng chéo lên nhau?

Em bây giờ, dò dẫm trong bóng tối
Sao những con người lại "chồng chéo" lên nhau?
''Ngày mai" không còn là khi thức dậy
"Sau này'' cũng không còn là mộng mơ của giấc ngủ dài
Đó là ngõ cụt rồi, phải không anh?
Tương lai bây giờ không còn là đường lối
Mọi thứ thay đổi rồi
Hiện đại hơn
Con đường xưa, bây giờ đang là những cây cầu vượt
Chồng chất lên nhau
Không cần bận tâm những ngã rẽ nữa, phải không anh?
Em lạc lối rồi
Những ngã tư nào cũng giống nhau
Những con đường đã không anh, và sẽ không cả em
Anh đã từng nói
Anh sẽ tìm em khi em đi lạc
Anh sẽ tìm ra em, nhất định sẽ tìm
Em đã lạc, ngay giữa thành phố hôm ấy của chúng ta
Em cũng đã lạc sang những thành phố khác
Người gọi em lại, không phải anh, là một ai không ở thành phố đó
Rồi em đã tự về
Lạc giữa biển khơi, và nước cũng đã đẩy trôi em rời xa khỏi con tàu
Người vớt lấy em, không phải anh, là một ngư dân
Rồi em cũng đã tự về
Lạc giữa bóng tối trên rất nhiều con đường đêm
Em lại cũng tự về, trong rất nhiều nỗi sợ
Em sợ bóng đêm
Và sợ, sợ không tự tìm về được, nơi mà chắc rằng anh sẽ tìm thấy em
Em vẫn về, nơi mà chắc rằng anh sẽ nhìn thấy em
Em vẫn trở lại, nơi mà chắc rằng anh vẫn tưởng như em chưa hề đi lạc
Em vẫn ở đâu đó để anh tìm
Em chưa hề đợi, vì em đã đi theo
Em vẫn ở đâu đó rất gần anh
Những con đường vẫn cứ tiếp tục chồng chất lên nhau
Biển chờ em đến, núi gọi em đi
Những nơi xa mong ngày em đến
Nhưng khi em đi rồi
Em sẽ không còn yêu anh đâu.

No comments:

Post a Comment