XU MIAMI

Wednesday, 22 January 2014

Ngủ sớm, rồi thức dậy giữa đêm


Tưởng đã ngủ rồi, vậy mà lại thức, xé mảnh bánh mỳ khô khốc, gặm gặm, uống 500ml nước, tỉnh ráo, lại đọc, lại nghĩ, lại nghiền ngẫm, quyết định xách máy tính bật lên
Tại điểm xuất phát bắt gặp một đôi câu thơ, thấy lòng thơ thẫn

chim
bay trong nắng huy hoàng 
trong mây lộng lẫy bỗng
ĐOÀNG
-----
        -------
                        chim rơi

Thơ trích "Hở" - Nguyễn Thế Hoàng Anh

"Đàn ông đan", bất chợt nãy ra ý tưởng, thiết kế những mẫu áo phông in những câu thơ được trích, của những nhà thơ trẻ, thay cho những câu slogan {dạo này thích mặc áo thun in slogan, nhìn lại chẳng hề có một cái, mỗi cái áo được con bạn cho, chẳng có ý nghĩa gì mấy, vậy mà cứ thích lấy ra ủi ủi {dễ nhăn quá mà}, mặc quài... "từ những sợi buồn luồn sợi nhớ", ôi,...

Người đàn ông ngồi vô thức đan
Chiếc lồng nhốt định kiến
Từ những sợi buồn luồn sợi nhớ
Người đàn bà mệt mỏi
                           Thơ trích "Đàn ông đan" 

"Uất", mà nhẹ bâng, mà đau đáu lòng 

Bao giờ được sống cho và nhận
Bao giờ vứt hết sự trả - vay
Bao giờ cay đắng đơn giản hóa:
cà phê thì đắng rượu thì cay
Thơ trích "Uất", tập "Lột xác" - Nguyễn Thế Hoàng Linh

Gần đây Xu không phải là rất thích viết, mà là cuồng viết, ngày nào mà không viết dài dòng lê thê cái gì đó, thì cảm thấy bứt rứt lắm. Xu cảm thấy, viết là công việc sáng tạo nhất. Như ngày xưa viết thư tay, sách cũng được chép bằng tay, từ việc vẽ trên đất cát, viết trên bảng phấn, làm thơ với bút mực, tô vẽ kẻ hàng bằng chính đôi bàn tay, nó giống như "thủ công mỹ nghệ". Bây giờ chúng ta đánh máy, dùng phần mềm, công thức tin học ctrl + alt + shift gì gì đấy, nó là "công nghiệp hóa". Suy cho cùng, viết vẫn là một công việc rất sáng tạo, chỉ bằng những con chữ cái latin, những kí tự, những nét,... {ngôn ngữ đa quốc gia}, chỉ nói riêng tiếng việt có 24 chữ cái thôi mà "sáng tạo" nên bao nhiêu điều phi thường kỳ diệu. Tóm lại, cái việc viết này khi nào Xu học được nhiều hơn, Xu sẽ viết về "Viết", hôm nay Xu viết về thơ, đặc biệt là thơ của Nguyễn Hoàng Thế Linh, một anh "thợ" thơ, sinh năm 1982, sống ở Hà Nội {ôi, vùng đất tôi yêu}

Link thơ "Ta xé nỗi đau" - Nguyễn Thế Hoàng Linh 

...................................................................................................
Vào cái ngày cả thế giới chửi bậy 
---
Chúng ta nguyền rủa nhau như điên
---
Những cái biết mà không được nói
Những cái ác mà không được hờn căm
---
Tập "Uống một ngụm nước biền" - Nguyễn Thế Hoàng Linh

..........................................................................................................................

Những nỗi đau từ tốn qua lại
Không cãi vả không thù hận
---
Những con vật định nghĩa:
Đau là phải rống lên
Ở đây
Người ta không nhận ra nhau bằng những cái tên
Khi nhớ khi thương
người ta cầm tay nhau lâu hơn một chút
Trích thơ "Chợ đớn đau", tập "Trong khu vườn của đớn đau"
Nguyễn Thế Hoàng Linh 


Có đúng và có sai
Điều này sai hoặc đúng 
Thơ "Hổng", tập "Uống một ngụm nước biển" 
Nguyễn Thế Hoàng Linh

Sao anh lại yêu em như vậy
Em có cần đâu
Yêu mà đau mà đớn
Mà thức trắng
Mà đêm thâu
Mà hi vọng đợi chờ thất vọng
Mà trông mong ngày mất hút
Mà lén lút
Mà đa đoan
Mà sợ
Mà thương
Mà hờn
Mà hận
Mà, sao em lại yêu anh trong tình cảnh
Tình cảnh này, nghẹn thắt tim đau
em
mệt mỏi rất nhiều 
Thơ "Than" - Xu 


















1 comment:

  1. This comment has been removed by a blog administrator.

    ReplyDelete