XU MIAMI

Sunday, 19 January 2014

I ♥ PHÚ QUỐC

{Khuyến cáo: đây là một chuyến đi ngắn nhưng là một câu chuyện rất dài, ghi lại gần trọn vẹn về cảm xúc từ chuyến đi bụi mùa xuân ở Phú Quốc trong 3 ngày. Đây không phải là một bài viết về kinh nghiệm du lịch, càng không phải bài viết “xúi giục” đi bờ đi bụi. Đây là Nhật kí hành trình, kể về chuyến đi bằng xe khách – tàu – xe máy từ đất liền ra đảo Phú Quốc, rong ruổi từ tây đảo đến nam đảo. Hành trình ngẫu hứng đi từ Thị trấn Dương Đông –> Suối tranh ở phía Đông Đảo –> bãi Dinh Cậu ở thị trấn trung tâm –> nhà tù Phú Quốc, Nam Đảo –> cảng An Thới, Nam Đảo –> và những thăm ghé vội vàng quanh quẩn Dương Đông –> trở thành I ♥ PHÚ QUỐC }

-------------------------------------------------------------------------
Vào những ngày "tàn tiệc Tết" như thế này, có một đêm Xu với Hamster "tám tới tấp" qua điện thoại, hai đứa Xu "công khai" toàn bộ số tiền còn sót lại, hai đứa "âm mưu" một chuyến đi Phú Quốc cho biết thế nào là "Hòn ngọc Viễn Đông" của Việt Nam.

Sáng hôm sau, Xu và Hamster tích cực tìm hiểu nhanh lẹ mọi thông tin về chuyến đi sao cho nhanh nhất và rẻ nhất có thể. {Con Nước lọc hết sức “xỉ vả” rằng cầm vỏn vẹn 3tr mà đi Phú Quốc để xem chơi làm sao, ăn uống làm thế nào và “ra đi” liệu có “trở về” được không. Nước này chuyên “chém đẹp” hứng thú của Xu không thương tiếc và cũng chẳng bao giờ mảy may lo lắng Xu đang “lạc” ở phương trời nào, vậy mà trong tình huống “đói khó” nào của Xu cũng có nó bên cạnh cùng “đói chung”}. Cách một ngày hôm sau nữa, tối đó Xu và Hamster đã có mặt ở Sài Gòn, hành lý xong xuôi, Xu kịp chào ông anh khó nhăn một tiếng nhân dịp “đòi hỏi” thêm lì xì của anh để “quyên góp” cho chuyến đi. Ông anh khó nhăn của Xu có một xíu phản ứng bằng sự lo lắng nào là “lấy thêm tiền đi, ở ngoài đó chắc gì có ATM đâu”, ôi, cảm động thực dụng thế, ôi, "ông anh Sacombank của Xu".


Xu và Hamster hẹn nhau 10h ở trạm xe Mai Linh trên đường Trần Phú để đi chuyến xe đêm 11h đến Rạch Giá. Alo trước một tiếng thế là may mắn được Bắp đến nhà đón trong lỉnh kỉnh ba lô và túi lớn túi nhỏ của Xu {bao gồm cả 2 lon heineken ăn cắp từ nhà và gói khô cá để làm mồi ăn vặt dọc đường}, mời Xu trà sữa trên đường Nguyễn Văn Cừ trong lúc đợi Hamster. Bắp là người thứ 3 biết về chuyến đi này của Xu, cũng chẳng có mấy gì ngạc nhiên mặc dù cũng lo lo đại khái vì “đã biết thì cứ hơi lo” - theo lời Bắp. Xu lúc này vô tư chả hiểu quái gì cả 3 người họ cứ lo lo gì khi Xu chỉ đang đi đến một nơi quá nổi tiếng về du lịch chứ có phải nơi khỉ ho cò gáy gì. { Sau nhiều chuyến đi của năm 2013, bây giờ ngồi kể lại, Xu mới hiểu họ lo vì lẻ gì. Thì ra Xu chẳng bao giờ theo những hàng lối bình thường mà đi, cũng chẳng theo cái lẻ thường gì chi cả nếu không nói là Xu thường đi khá “liều” so với sự hiểu biết và chuẩn bị của Xu }. Rồi Hamster cũng được anh bạn bồi dưỡng ăn uống chơi bời đầy đủ trước khi “tiễn bạn lên đường” ra vùng hải đảo. Giá vé xe giường nằm của Phương Trang và Mai Linh lúc ấy là như nhau, về chất lượng cũng thế, vào dịp Tết nên Xu và Hamster mua vé lúc ấy là 145.000 VND {theo ghi chú trên vé là tuyến Tphcm – Rạch Giá (VIP) 23h – số xe 9484 ngày 19/02/2013}

Ngụy biện một chút thì sớm giờ viết dông viết dài là để “dặn dò” mấy bạn đang có ý định những chuyến đi bụi “đột xuất”, đặc biệt là đi với Xu {điều này kinh nghiệm Xu rút ra từ những người bị Xu dụ dỗ đi chung}, là nên “nhắn nhủ” trước với những người tương đối thân tín, Xu nhắc lại là “tương đối” nhé, chứ tuyệt đối thân tín thì chỉ có nước bị cột chân ở “nhà” luôn. Để làm gì, có ai biết không?- đề phòng bị Xu bán ấy mà, đa phần những người đi với Xu, đều “thổ lộ” cảm giác tưởng như sẽ bị Xu chở đi bán, Xu cũng cảm thông, trong tình cảnh đi mà không biết điểm đến là cái nơi như thế nào, không logic thời gian, và hẹn gặp với những “người giúp đỡ” mà chính Xu cũng không biết ai là ai {kể cả lần này "người giúp đỡ" chính là bạn của Hamster}, cùng với túi của Xu khi kết thúc chuyến đi sẽ chắc chắn là 0đ thì họ nghĩ Xu “buôn” họ một chuyến cho chi phí quay về cũng không có gì lạ cả. Xu hiểu. Haha ^^ Biết đâu lúc nào kẹt quá Xu cũng làm liều. ^^ Đùa ấy mà à à !!!
Đi được 1/3 đoạn đường, xe dừng lại ở trạm nghỉ {nơi này Xu thường được dừng chân ghé lại trong những chuyến đi về Sài Gòn - Trà Vinh của Xu, lúc này Xu và Hamster tranh thủ chụp hình cùng với ...chiếc xe Mai Linh ^^ 


Đúng như Xu dự đoán { hay là Xu tính toán }, khoảng tờ mờ 5h sáng, xe đến TP.Rạch Giá, xe “an tọa” ở bến xe, quăng Xu và Hamster xuống giữa khí trời sáng sớm lạnh dìu dịu cùng với sự bủa vây của các chú taxi, xe ôm,v.v… và Xu hoàn toàn cự tuyệt ^^ , tay xách nách mang nào hành lý, nào Hamster, Xu cũng “nhét” Hamster và cả chính Xu lên được chiếc xe con trung chuyển của Mai Linh. Xe rảo rảo vòng qua vài con đường của Tp Rạch Giá, và như “lỗi số phận”, Xu luôn là người cuối cùng được thả xuống trong bất cứ chuyến trung chuyển ở bất cứ nơi nào. Thế là Xu và Hamster bước xuống từ xe con 7 chỗ màu xanh lá, đóng cốp xe cái XOẠCH, oách như “xe riêng” có “tài xế riêng” của riêng 2 đứa. 

Xu và Hamster sau khi thay phiên nhau canh đồ và vào W.C của nhà chờ làm thủ tục cá nhân, và làm bổn phận của khách hàng, đổi được 3 vé tàu kề liền nhau cho chuyến tàu cao tốc Savanna với giá vé 320.000 VNĐ. Vâng, 3 vé vì Xu và Hamster đã hẹn thêm một anh bạn của Hamster cùng tham gia, anh bạn sẽ đi xe máy từ đâu đó gần vùng Long Xuyên, An Giang và gặp bọn Xu ở bến tàu. Với những ai đã và định đi Phú Quốc ắt hẳn đều biết qua hình thức đi này của Xu, để cho tiện hơn cho những bạn đang tìm hiểu về chuyến đi này, có thể xem thêm thông tin chi tiết từ kinh nghiệm của Billbalo qua bài viết kinh-nghiem-du-lich-phu-quoc-du-lich-bui-o-phu-quoc.



Ở đây, Xu chỉ tiết lộ thêm về một kiểu đi Phú Quốc khác mà Xu thích thú hơn nhưng chưa có dịp thử. Có một dịp rong chơi bằng xe máy đi Vũng Tàu, buổi sáng cafe nhìn ra bãi biển mịt mù mây mưa ở Vũng Tàu {cafe xong buổi sáng là lại phóng xe về Sài Gòn ấy }, ngồi với một anh bạn người địa phương {bạn của một anh trong nhóm}, anh ta nói từ Vũng Tàu mà đón tàu đi ra Phú Quốc là gần lắm, bằng cách đi tàu cánh ngầm theo tuyến Tphcm - Vũng Tàu - Phú Quốc {thông tin về tuyến đi này cũng dễ dàng tìm hiểu trên mạng nên Xu không viết thêm gì nữa}. Xu, trong túi đã cạn tiền nhưng "máu" lắm, điều tra và còn muốn đi luôn nữa chứ. Mọi người cản ngăn quá, vả lại tiền bạc cũng "éo le" ghê lắm nên ý định đi đảo Phú Quốc từ đó mà nhen nhóm cho đến chuyến đi "mùa xuân ở đảo" trong bài viết này.

Haoka, anh bạn của Hamster thắng xe cái Ọtttt vào lúc trời hưng hửng sáng {trước đó dù mới hơn 5h nhưng Xu và Hamster vẫn chụp ảnh với bến tàu trong cái ánh sáng của mặt trời còn “mắt mở mắt nhắm”}. Sau vài phút “trông mặt mà bắt hình dong” giữa Xu với Haoka để xác định cái người sẽ đi rong cùng mình trên đảo trong suốt 3 ngày tới là cái “loài” hay cái “loại” thế nào, bọn Xu, giờ đã là 3 thành viên không phân biệt giới tính, quyết định “thảy” chiến mã của Haoka lên tàu { với sự giúp đỡ của nhân viên tàu Savanna} rồi…bọn Xu ăn sáng cái đã, rồi sẽ kể tiếp. 


Bữa sáng chờ tàu của Xu và Hamster
Sau thủ tục ăn sáng, thời gian vẫn còn khá dư dả {hoặc là dư giả, cũng là Tiếng Việt thôi}, Xu và Hamster lôi kéo Haoka cùng đi dạo Rạch Giá theo dọc bến cảng. 




Chụp ảnh với hai chữ Quỉ- Thần 



Chụp ảnh với tàu Espérance (được phục chế) được neo dọc bến cảng, chiếc tàu phiên bản "chính hãng" mang tên Hy Vọng của thực dân Pháp đã bị Nguyễn Trung Trực cho thiêu rụi bên vàm sông Nhật Tảo. 
Chiến thắng vẻ vang mà lần đầu tiên quân ta chủ động tấn công và giành được thắng lợi trong trận thủy chiến với thực dân Pháp. 

Chụp hình với nào là cổng chào, cầu sắt, tàu phục chế Espérance, thật ra không liên quan gì đến bọn Xu cả, chỉ là chụp ảnh tại nơi mình đang đứng thôi. Đến 8h kém thì bọn Xu lật đật trở về bến tàu chuẩn bị cho hành trình hải đảo của mình.

Lên tàu, tuyến tàu những ngày còn lễ Tết, hành khách khá đông nhưng chất lượng vẫn rất tốt. Bọn Xu sau khi ổn định chỗ ngồi, hành lý đặt để gọn gàng trên…ghế, xong cả 3 rủ nhau lên phía trên cabin ngắm cảnh, lý do là đứa nào cũng lo mình ngồi trong khoang hành khách ồn ào đông đúc này có nước say sóng mệt xỉu.{ Và trong suốt 2h30, theo lý thuyết là vậy nhưng thật ra lục đục gần 8h30 tàu mới chạy và tầm hơn 11h mới đến Phú Quốc, kể ra là khoảng 3 tiếng đồng hồ bọn Xu trôi nổi, lênh đênh}. Nối bước của Xu là rất nhiều hành khách cũng lên cabin tìm không khí thoáng, thoáng đãnggggg, KHÔNG ĐÂU, tiếng máy tàu chạy tành tànhhhh, gió thổi ù uuuu, những hạt nước li ti bắn vào mặt lộp độpppp, khoảng 2 tiếng rưỡi bọn Xu lê lết chụp hết các ngóc ngách trên cabin , có rất nhiều ảnh đẹp, “tình củm”, Hamster còn đòi xin vào phòng máy của thuyền trưởng chụp luôn những gõ cửa hoài mà chắc kính dày quá, người ta không nghe nên chuyến tàu cuối cùng rất bình yên. Xu và Haoka cũng có dịp “táp” vào mặt nhau vài câu làm quen, Xu cũng được nghe về mối tình “xin nguyện hẹn nhau ở cuối con đường” của Hamster và Haoka, 3 mặt một lời kết lại là bọn Xu cũng ở trên chuyến tàu đi Phú Quốc rồi, chuyến đi đầu năm còn nhiều điều thú vị.


Trên cabin thì chỉ có thể nói là : tóc tung tóe
Tàu chạy được 2 tiếng thì bọn Xu đã hơi “đừ” và bắt đầu trông tàu mau cập bến. Thời điểm này cả bọn đã xa xa nhìn thấy “thiên đường đảo ngọc” thấp thoáng bóng dáng, 8 con mắt { Xu bị cận mà } đổ dồn về một hướng, há mỏ đời tàu tiến đến đó càng lúc càng gần, gần thêm tý. Hơn 11 giờ bọn Xu đã ùa cùng những hành khách khác, chen chân đặt những bước đầu tiên xuống đất đảo. Ở đó đã có một người bạn của Hamster đón sẵn { người bạn này sau đó không tham gia các chuyến lên rừng xuống biển của bọn Xu nhưng cũng có một chuyến đi ngắn cùng nhau mà bây giờ Xu gần như không nhớ được bao nhiêu, lý do sẽ được kể thêm sau}. Tàu cập bến ở thị trấn Dương Đông, nơi đây thực sự là nơi “đô thị” nhất của đảo { theo Xu thấy là vậy, trừ những resort không phải thế giới của Xu ra}. Ở đây, sau khi chào hỏi, tay bắt mặt mừng với nhau xong, Xu và Hamster để cho 2 chàng trai không gian riêng, tự họ giữ hành lý {của Xu và Hamster} và “xách” chiếc xe của Haoka xuống tàu, Xu và Hamster tất nhiên... đi chụp hình với bến tàu ^^ 




Ảnh tự sướng của Xu trên nón bảo hiểm của Haoka, trên đường đi về thị trấn Dương Đông, ngó ngang ngó dọc thì Xu đã nghĩ có nên nhắn 1 tin cho "ông anh khó nhăn" biết là Phú Quốc cũng có một sự hẻo lánh "nhẹ", tâm trạng bắt đầu nghĩ tới việc tìm kiếm một trụ ATM cho tự tin. 
Đến thị trấn, theo như yêu cầu “cứng” như “thánh chỉ” của Xu là chỗ ở gần như chỉ để đồ và ngủ vài 3 tiếng do sẽ đi sớm về khuya, bạn của Hamster đã tìm cho bọn Xu một nhà nghỉ bưu điện nằm khuất trên con đường nào đó rất gần chợ đêm Dương Đông, với giá 250k/1 phòng máy lạnh, tủ lạnh và máy nước nóng, và vì bọn Xu nhất định 3 người ở 1 phòng nên đồng ý sẽ trả thêm 50k/1 ngày, tức là, bọn Xu 3 người thuê 1 phòng ở nhà nghỉ, trọn vẹn 2 ngày, chi phí hết 600.000 VNĐ. Sau khi nhận phòng, quăng hết đồ đạc trong phòng, bọn Xu thay phiên nhau "sửa soạn", update facebook và Xu cũng kịp mua một bản đồ du lịch Phú Quốc, sau đó cả 3 chụm đầu lên kế hoạch cho 2 ngày 2 đêm rong chơi trên đảo. Thật ra cuối cùng bọn Xu đi rất tự phát, khó giải thích được lý do và lịch trình kế hoạch, bất cứ nơi nào bọn Xu thấy được và thống nhất là “cứ thế mà đi” {One time Mình cứ thế mà đi/Two times Mặc ai nói điều gì/Three times Dù phía trước đường tôi đi sẽ khó đôi khi/One time Mình cứ thế mà đi/Two times Mặc ai nói điều gì/Three times Đừng hoang mang, đừng quay ngang sẽ khó mà đi }, chẳng biết có cả nể nhún nhường nhau không nhưng 3 mặt gặp nhau chả có gì bất hòa cả, chuyến đi nào cả 3 cũng đầy nhiệt huyết và thường có những chuyện thú vị không giống ai. 

Điểm chơi đầu tiên là Suối Tranh. Suối Tranh bắt nguồn từ dãy núi Hàm Ninh, theo bản đồ và miệng hỏi dọc đường thì từ thị trấn Dương Đông, đi theo đường 30 tháng 4 hướng về Hàm Ninh, chừng 10km thì bên trái đã gặp khu du lịch Suối Tranh. Lúc này, người bạn của Hamster đã quay về chỗ làm, để lại cho bọn Xu mượn chiếc xe máy của bạn ấy để tự chủ động đi lại, hẹn sau khí tan ca sẽ gặp lại nhau. 

Trên bưu ảnh thì Suối Tranh sẽ đẹp đến như thế này ^^
Những ai tìm hiểu đi Phú Quốc ắt hẳn đều biết Phú Quốc có hai mùa: mùa mưa và mùa khô. Tính theo tháng dương lịch thì mùa khô bắt đầu từ tháng 11 và kết thúc vào tháng 4 năm sau, còn mùa mưa thì từ tháng 4 đến tháng 11. Mùa nào cũng có cái hay của nó.” - trích từ billbalo.  Nhưng bọn Xu thì không biết. Hì. Nên vào cái tháng mùa xuân này mà bọn Xu đến Suối Tranh, suối khô queo quắt hết cả, và chuyến đi của bọn Xu hoàn toàn tuân theo quy luật tự nhiên. Vậy đáng lý ra ở những điểm đi đầu tiên, bọn Xu nên thay đổi kế hoạch ngay lập tức, nhưng chẳng ai lên tiếng về điều đó cả, cho đến giờ cả 3 người bọn Xu khi nhắc lại vẫn thấy chuyến đi Suối khô ấy có những thú vị riêng của bọn Xu, một kinh nghiệm mà nói chung, Vâng,“mùa nào cũng có cái hay của nó”, Suối khô có cái hay của suối khô, vì thế bọn Xu không len theo đường mòn với rêu ẩm và dây leo {vì khô thì ẩm sao được mà có rêu}, bọn Xu băng thẳng trên những ghềnh đá mà ở đó đáng lý là nước suối chảy róc rách trong lành.  

Chụp ảnh "đẹp" với dây leo xích đu - dây leo này đan vào nhau chẳng biết thế nào thành một cái xích đu, lơ lửng cách mặt đất chừng nửa mét 
Nằm như thế này, nhắm mắt 30s thôi, một cảm giác thanh tịnh rất "thiền"
Tự sướng trên hành trình đi tìm nguồn suối 
đã có tung tích 1 dòng suối =.='

1 hốc đá hình trái tim ở Suối Tranh, Xu và Hamster cực thích cái hốc này, Haoka thì cứ xoay trái phải trước sau chụp cho 2 con nhóc nhí nhố hết cỡ :3 
Cách Xu uống nước suối - tại Suối Tranh, Phú Quốc
 Nơi mà đáng lý từ đây thác nước đổ xuống chảy dài tạo thành những con suối róc rách trên suốt chặng đường mà Xu đã đi qua {đến đây thì quần xắn gấu và giày dép kẹp nách xách tay hết rồi}. Phía trên đầu nguồn thác này vẫn là một con đường ghềnh đá dài và sâu hun hút, xa xa phía đó vang vẳng tiếng hát của một nhóm người đi cắm trại, họ đem theo cả bếp để nướng thức ăn, suối cạn có cái thú của suối cạn nhỉ...
Bọn Xu nghỉ chân ở đầu nguồn thác này để chuẩn bị cho hành trình lội ngược về cũng "xa xăm" lắm. Lúc này đã thấm mệt, Xu nằm ngã lưng trên tảng đá dốc nghiêng mát lạnh, rừng yên tĩnh, hành trình cuốc bộ này để đổi lấy ít ỏi giây phút "thiền tịnh" như vậy. Quả là một cuộc "tẩu thoát" ngoạn mục khỏi thị thành. 



Trên hành trình quay về, bọn Xu vừa thở dốc vừa bàn nhau về điểm chơi tiếp theo. Hamster nhận được cuộc gọi của người bạn đã đón bọn Xu ở bến tàu, rằng các anh chị đồng nghiệp của bạn ấy có bữa tiệc làm quen ở chỗ làm để chào đón bọn Xu. Lúc này bọn Xu đã có kế hoạch trở về bãi biển ở mũi Dinh Cậu để dìm mình dưới biển Phú Quốc sau cuộc dã ngoại Suối khô lạ người này, cùng đó sẽ hỏi thăm người địa phương tìm cách tham gia đi câu mực cùng tàu của ngư dân. Nhưng với những người bạn mới thân tình này, quả là không thể từ chối, với lại được mời ăn nên bọn Xu ok ngay, cuộc hẹn được cả bọn tự thiết lặp vào khoảng 6h {dù người bạn của Hamster đã hẹn đón bọn Xu ở nhà nghỉ vào khoảng 5h30 >.< }. Lúc này đã gần 4h chiều, trời đã xế, chặng về cả bọn cứ đi như bay như chạy trên những ghềnh đá lúc thì trơn trượt, khi thì nhám sần, 3 đôi bàn chân khi về đến chỗ giữ xe cứ gọi là tê rần hết cả. 

Có một điều ở Phú Quốc mà người đến từ Sài Gòn sẽ vui mừng rớt nước mắt là bạn có thể quăng xe máy ở bất cứ đâu mà không cần e ngại nó sẽ “theo người dưng”. Về Dương Đông, bọn Xu cứ thế mà tấp xe vào bãi đất trồng dưới Dinh Cậu { thật ra lúc này đã đông đúc những xe bán món ăn vặt, cùng vài chiếc bàn ghế sắp xếp vô tư không hàng lối cho khách ngồi uống nước. Rất nhiều xe máy neo đậu dưới bãi, không xe nào khóa cổ để tiện cho những người khác xê dời qua lại để lấy xe, một số còn cắm luôn cả chìa khóa xe {tắm biển nên chằng ai đem theo gì trên người mà lại}. Vì đã được bác ở nhà nghỉ nói cho nghe trước, mặc dù chưa tin lắm, nhưng bọn Xu cũng “thử” mặc dầu tâm trạng cả 3 lúc chơi thỉnh thoảng cũng quay đầu dòm ngó. 

Dinh Cậu như trên hình ảnh tìm hiểu sẽ là thế này, "lung linh", nhưng theo Xu thì, Dinh Cậu bên ngoài màu sắc cũ úa hơn, bầu trời lúc ấy ít xanh hơn nhưng biển thì vẫn trong văng vắt như vậy, iu hết biết.

Nắng chiều ở Dinh Cậu, Phú Quốc

Tắm lúc chiều tà - mũi Dinh Cậu, Phú Quốc

Tắm biển ở Phú Quốc rất thích, nước trong, mát, sạch và không có sóng, một cảm giác trầm mình thư giãn cực thanh tịnh. Đã hơn 5h, bạn của Hamster bắt đầu hối và bọn Xu thì cứ mãi dây dưa với nhưng giây phút đầu tiên ở biển đảo đến sát nút 5h30 mới vội vàng quay về nhà nghỉ, cả bọn lại thay phiên nhau tắm lại bằng nước ngọt và thay đồ với thời gian “căng thẳng” mà Hamster đưa ra là 10′ mỗi người khiến Xu rối rắm hết cả. Chẳng kịp xem đồng hồ, bọn Xu ùa xuống gặp người bạn kia dường như đã chờ đợi khá lâu. Người bạn của Hamster dẫn bọn Xu đi qua những con đường của thị trấn, bây giờ mới kể nên Xu quên gần hết cảm xúc nên không biết viết làm sao về cảm nhận của Xu về những nhà và phố ở Dương Đông nên Xu xin cáo vậy { những ai đi thử, cảm nhận rồi kể lại Xu nghe nhé }


Đến nơi mới biết là những người bạn mới mà bọn Xu gặp, tất cả đều là nhân viên của đài truyền hình Phú Quốc. Có “rất nhiều” người {cả đài chỉ vào khoảng trên dưới chục người kiêm hết tất cả các bộ phận công việc}, tuy nhiên cuộc gặp gỡ trong dịp đó quá gấp rút nên thật tình Xu không nhớ nỗi hết tên và khuôn mặt của họ, chỉ biết họ cực kỳ hiền, thân tình và nồng nhiệt. Những người bạn mới, một cuộc gặp gỡ không biết để làm gì, không như ở Sài Gòn, những cuộc nhậu giữa những người bạn bè, đồng nghiệp hay những cuộc gặp mặt vì công việc, xã giao. Ở đây, bọn Xu và những người bạn này, không có lý do và hà cớ gì cho buổi nhậu này cả {vì không biết sẽ có dịp nào gặp lại}, nếu kể ra thì có thể coi như là chầu nhậu cho mùa xuân dù Tết trên đảo hay đất liền đều đã “tan” hết cả rồi. Hơn 7h tối trên đảo Phú Quốc, trời tối đen như mực và không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Tuy nhiên với Xu là một cảm giác “rất miền tây”, Xu hồi tưởng những cảnh người ta ngồi trên chiếc bè tre hay thuyền lá, bày chén đũa và những món ăn chân quê, những cái ly cụng nhau keng kẻng, à ơi những câu hò ngợi ca vùng đất phù sa { dù tất cả chỉ là “trí nhớ tưởng tượng” của Xu về miền tây xưa dựa theo bộ phim Đất Phương Nam}. 




Trên hành lang trước đài truyền hình Phú Quốc, trải tràn những tờ báo, trên đó là những dĩa cá mực nướng cùng với rau râm đạm bạc, đơn giản, nhưng vô cùng tươi ngon. Nghe những người đó nói, cá và mực này được mua ngay bến cảng, vừa lúc tàu đánh cá cập bến, Xu không biết gì về chợ búa nội trợ nên chẳng biết tả “độ tươi” như thế nào nhưng quả thực thịt cá trắng phau và mực thì rất ngọt. Một lò nướng than, vài đĩa cá và mực, có rượu {Xu không uống rượu nên chẳng biết nói gì về điều này nhưng Hamster và Haoka nói thì rượu rất thơm ngon và mạnh độ}, bia thì rất nhiều và những câu chuyện mà một nửa những người bạn đó, đã rời quê nhà, đến, sống và làm việc trên Phú Quốc; những câu chuyện tác nghiệp tại những vùng rất sâu rất xa rất nghèo khó trên hải đảo; những khó khăn công việc tại một nơi thị trấn trung tâm nhưng quá cách xa, cách xa cái “hiện đại đến điên dại” của một đất nước đang oằn mình đứng lên,...

Có một điều là khi nhớ lại Xu cảm thấy rất ngại, vì Xu tuy thích hải sản nhưng cá biển nhiều xương Xu rất khó ăn, mực lại là món Xu không “hảo” nên Xu không che giấu được biểu lộ ăn cá rất hời hợt vì sợ xương và mực tươi, tươi cả da mực và ống mực { ở Phú Quốc thì cứ thế nguyên cá, nguyên mực bỏ lên lò nướng chín {hay tái} thì ăn ngay và luôn, mực và cá cứ nguyên đôi mắt khiến Xu ăn mà không dám nhìn }. Xu rất thẳng thừng “lột” đi lớp da màu và khéo tách phần ống mực đen mới có dám ăn. Thật tình Xu không biết làm sao để cáo lỗi nên đã “nhiệt tình” uống khá nhiều bia trong tình trạng bụng rỗng, vì thế ở mức độ lâng lâng ấy Xu cũng “nhiệt tình” chơi đùa tư lự với những lon bia rỗng được Xu sắp lên cao một cột 10 lon rồi hất tay cho đổ sập chỉ để nghe cái âm thanh nhức óc xé toạc không gian tĩnh lặng {xấu hổ thật}. Cùng với việc đã ngà ngà Xu cũng luôn miệng nhắc Hamster với Haoka về kế hoạch đi câu mực đêm trong tối đó, và kiên quyết “nhất định phải đi”. 




Những người bạn mới của Xu thực là rất dễ thương, sau màn thách rượu rượu thách bia bia, sau cùng có một nửa số người quyết định cùng bọn Xu tham gia câu mực đêm, mà thực ra là họ dẫn bọn Xu đi mới đúng. Vì vào cái giờ phút ấy, Phú Quốc “đen thủi đen thui”, quả thực bọn Xu không biết cách nào mà về chứ đừng nói mò ra bến cảng tìm tàu đi câu mực. Đến lúc này, mọi điều Xu sắp viết đây sẽ chỉ là “trí nhớ cụt lủn” và được nghe lại qua lời kể của Hamster và Haoka. 


Xu vẫn còn nhớ vài “đoạn ngắn” khi Xu ở trên tàu câu mực. Ba người bọn Xu chia lẻ ra đến trò chuyện với những người bạn mới, và với chủ tàu nữa {Xu thật tình không nhớ mình có trò chuyện với những ai }. Xu nhớ có lúc Xu và Hamster ngồi vắt chân đung đưa dưới phần trống của đuôi tàu {và chỉ cơn gió nhẹ thổi qua hay hứng chí bất chợt thì Xu hay Hamster đều dễ dàng “rụng” xuống biển} khiến cho cả hội hết lời và ra sức kéo 2 đứa dậy. Xu nhớ Xu đi vòng quanh trong lúc neo tàu câu mực, biển lúc này tất nhiên tứ phía đen kịt, chỉ léo lắt những ánh đèn xa xa của những chiếc tàu khác, có lúc lại bám thành cầu thang lên lên xuống xuống trên cabin có những dãy ghế màu trắng xếp thành hàng lối rất xinh. Nghe Hamster nói khi câu được mực cả bọn đã ăn cháo mực nóng, trời đêm rất lạnh, ăn rất ngon {Xu không biết mình có ăn không, hic, chỉ nhớ loáng thoáng là trên bàn còn có bia và Xu thì có uống thêm bia lúc ấy, nhớ vậy chứ cũng không chắc nữa >.<}. Hamster nói trời càng khuya càng lạnh, Hamster ăn cháo xong tương đối “tỉnh” hơn, còn Xu thì …gục hẳn. Xu ụp đầu trên bàn “ngủ mất đất” và quá lạnh nên Hamster dùng khăn choàng quấn kín mặt và cổ cho Xu, sự ấm áp đó giống như đã “nạp pin” cho Xu nên khi mọi người gọi Xu dậy và kéo nhau về, dù “bơ” mặt không biết gì cũng nhớ tên và "bái bai" mọi người. Thêm nữa không biết Hamster tin tưởng Xu đến mức nào mà cứ thế để Xu lái xe chở Hamster đi cùng Haoka về, cả bọn “thấm thía” mệt mỏi trở về nhà nghỉ  :3 

Mực đã được câu, còn Xu thì đã "quắc cần câu". Nhưng nghe kể lại con mực này cũng chẳng phải Hamster tự câu được, do ai đấy câu được rồi Hamster chạy tới giựt lấy chụp hình. Rất giang hồ biển đảo. 
Một trong những ảnh được chụp khi Xu đã xỉn đến không biết gì ^^

-------------------------------------

Ngày thứ 2 trên đảo

Trải qua một ngày đầy ly kỳ và kết thúc không biết cả ba đã ngủ "ngon" đến mức như thế nào. Xu, sáng thức dậy trước tiên với cặp mắt đờ đẫn, cả 3 dậy tương đối muộn và chưa thống nhất kế hoạch cho chuyến đi ngày thứ 2 trên đảo. Trước đó đã dự tính sẽ khám phá rừng nguyên sinh Phú Quốc ở Bắc Đảo, đồng thời còn làng chài Hàm Ninh ở phía Đông Đảo, đi ngắm san hô và ghé qua tham quan nhà tù Phú Quốc ở hướng cảng An Thới tại Nam Đảo. Quá tham lam và đầy ngông cuồng =.=' Sau cùng bọn Xu cũng thống nhất sẽ thuê xe máy đi về phía Nam Đảo {cả ngày hôm trước bọn Xu đi bằng xe máy của người bạn Hamster, hôm nay vì sẽ đi xa khỏi Dương Đông nên Xu và Hamster quyết định sẽ thuê một chiếc xe máy cho cả hai, Haoka thì vẫn "một mình một ngựa"}, trên đường đi gặp những địa điểm nào hấp dẫn thì sẽ tạt qua, ít nhất Nam Đảo có 2 mục tiêu mà bọn Xu muốn chơi, và theo Hamster thì người ta nói đi Phú Quốc thì hẳn phải nên ghé thăm Nhà Tù Phú Quốc {trong hình dung của bọn Xu, chưa định dạng được một nhà tù nổi tiếng sẽ như thế nào nhưng sau này và bây giờ, Xu vẫn còn tiếc vì làng chài Hàm Ninh tương đối gần nhất mà bọn Xu không kịp thời gian ghé đến, thật sự rất đáng tiếc}. Và chuyến đi trong ngày thứ 2 này, bọn Xu đã chơi bời theo kiểu sang-chảnh và rất rất liều. 

Hành lý chuẩn bị xong xuôi, bọn Xu xuống nhà nghỉ, ra phía đường lộ hỏi thăm người địa phương {thực ra là chỉ lê bước ra đầu cổng, tiến về một cửa hiệu may nhỏ và hỏi một cô trông có vẻ xởi lởi và nhiệt tình}. Trình bày xong, cô bấm điện thoại và 5' sau một chú, {một chú rất đẹp trai, nét đẹp của đàn ông trung niên, trông dáng nét hao hao một người cậu của Xu nên Xu khá dễ trò chuyện}, chú chạy đến trên chiếc Nouve đen - bạc trông rất mới và sạch sẽ, bọn Xu thuê một chiếc tay ga với giá 150k/1 ngày không tính xăng {có vẻ sang so với việc Xu cực tiết kiệm so với chi phí ăn và ngủ, nhưng phục vụ cho việc di chuyển của mình thoải mái, nó đáng phải thế}. Chào tạm biệt 2 cô chú, cũng chẳng hỏi han đường sá lúc này, bọn Xu cứ đoán hướng theo bản đồ nhắm về hướng Nam, trên đường ghé đổ xăng sau đó mới bắt đầu "đường đi từ miệng mà ra". 

Rời thị trấn Dương Đông, từ con đường đất đỏ này bọn Xu sẽ đi về hướng Nam Đảo. 
Trên suốt quãng đường, ình ịch trên hết quãng đường đất đỏ này tới đoạn đường đất đỏ kia, những đoạn đường trải đá nhuyễn, cũng có lúc trên con đường không biết là đá hay nhựa với bên phải là biển xanh cát trắng nắng vàng, hàng dừa lưa thưa; bên trái lại là nào cỏ tranh, nào rau muống biển, nào bèo dây, và đất đỏ {kỳ lạ }. Bọn Xu đi ngang qua những "nông trại" nuôi cấy ngọc trai, Hamster luyên thuyên bằng cách nào đó sắp xếp cho Hamster ghé thăm nơi nuôi cấy ngọc trai. Quãng đường còn rất dài, chẳng biết dài đến mức nào nhưng bọn Xu không dừng xe ghé lại nơi nào ở dọc đường {trừ những lúc chiếc xe Nouvo đột nhiên lạch xạch rồi tắt máy, Xu và Hamster giở đủ chiêu trò từ nài nỉ, hăm dọa đến đấm đá thì nó mới tiếp tục hoạt động}. Con đường bọn Xu đi là những con đường nhỏ, xuyên qua những dãy nhà nhỏ và bọn trẻ con {nhỏ nốt} rất mộc mạc, rất quê, rất nông thôn, có thoáng chút đôi khi bọn Xu quên mất mình đang "bụi" trên vùng đất mà người ta vẫn gọi là "thiên đường đảo ngọc", nơi mà rất nhiều người vẫn mong có cơ hội đáp máy bay đến Phú Quốc, tắm biển và thư giãn nghỉ ngơi ở resort, sau đó mua đặc sản nổi tiếng là Nước mắm Phú Quốc "chính hãng" về để cho người ta biết mình đã đến Phú Quốc.


Lúc này, Phú Quốc trước mắt bọn Xu đầy hoang sơ, nghèo, thưa và vắng lặng. Nơi mà bọn Xu đi, không ô tô, không xe du lịch, không du khách nước ngoài, không cả dân địa phương hay người chào hàng xí xô xí xào tiếng u tiếng a tiếng anh. Xu nhớ đến "lời giảng" khích tướng của một ông thầy vào những năm cấp 3, đại khái như: bài này học sinh cả thế giới đều làm được, học sinh ở hải đảo xa xôi, ở vùng sâu vùng xa nghèo khó còn làm được mà học sinh trường chuyên lại không giải được là thế nào? Lớp Xu lớp ấy vẫn rỉ tai nhau: thời nay vùng sâu vùng xa và hải đảo được cộng nhiều điểm ưu tiên lắm, với cả Phú Quốc bây giờ là vùng đất du lịch giàu có, phát triển đến mức xây sân bay rồi cơ mà. Lúc này và nhất là sau đó trên hành trình trở về thị trấn Dương Đông trong ngày thứ 2 này, và đến khi rời khỏi Phú Quốc nữa, Xu bất giác lại nghĩ : Phú Quốc có trường học không ta? 

Khoảng xấp xỉ 10h sáng, bọn Xu đang băng băng trên con đường quốc lộ "ngập tràn" nắng, rất nắng, tưởng khét cả da và tóc. Thời tiết Nam Đảo ngày thứ 2 hoàn toàn khác với khí trời ui ui tưởng chừng sắp bão của ngày thứ nhất. Bọn Xu đã nhìn thấy Nhà Tù Phú Quốc, dắt xe qua cổng và để xe ngay ngắn ở "nhà mát", gọi thế vì Phú Quốc mà, có cần giữ xe đâu, chỉ có dãy hành lang có mái tôn tương đối mát mẻ dành cho khách tham quan đi xe máy. Nào khẩu trang, khăn choàng, áo khoác trong 30 giây được cởi tung ra và nhét vào ba lô để không...chết vì ngộp. Ba đứa bọn Xu ngay sau đó tìm W.C để rửa sạch đám cát bụi bám lớp lớp trên mặt rồi lại tụ họp trên băng ghế đá trước phòng hướng dẫn tham quan, "tọp" tý nước lọc và Xu thì tiếp tục nghiên cứu thông tin trên bản đồ cho kế hoạch đi ngắm san hô vào buổi chiều.

Những ai đến viếng thăm Nhà Tù Phú Quốc hầu hết đều chung một cảm giác, đó là "ghê rợn" về bản chất ác của con người nói chung và dấy lên sự thù hận đối với chiến tranh, quân xâm lược nói riêng. Đầu tiên bọn Xu tham quan phòng trưng bày tranh ảnh và các hiện vật, hầu hết là mô tả các hình phạt, cách tra tấn mà các tù binh chiến tranh đã phải trải qua, bị hành hạ cho đến chết. Cho dù có kiềm nén như thế nào, những khách tham quan sẽ không tránh khỏi cái cảm giác rất uất hận, rất khó chịu, bọn Xu 3 người sau khi ra khỏi phòng gần như không thể cười đùa được với nhau câu nào. Một tâm trạng rất khó tả. Lúc ấy là khoảng 12h trưa, nắng như thể ông mặt trời cũng đang uất hận mà tỏa nhiệt gắt gỏng. Nhưng bọn Xu vẫn cùng vài người khách tham quan khác đi về hướng mà ở đó người ta phục dựng các cảnh trong trại tù, hàng rào kẽm gai dày đến 5, 6 lớp; các tượng lính canh; các tù nhân bị giam trong "chuồng cọp" ... Xu nhắc lại là rất nắng, nên khi nhìn thấy các hình phạt tra tấn và các tượng tù nhân co rút người trong cái chuồng kẽm gai chỉ vừa đủ như một cái hòm, hoặc ngồi, hoặc đứng hay kể cả nằm sấp, nằm ngửa, chỉ duy nhất một tư thế trong suốt nhiều giờ, và trong cái nắng cháy da rát thịt ấy, rất xót xa, chúng ta thậm chí còn xót xa cho một cái tượng phục dựng mang hình hài của những người tù nhân Việt Nam ta. Khách tham quan rất vắng, "nhà tù" thì rộng, ba người bọn Xu cứ đi xúm xúm gần nhau, thực sự là rất sợ, giả sử Xu chỉ đi một mình ở nơi này Xu sẽ cắm mặt không dám nhìn gần đến vậy các tù trại ở đây, thật tình cảm giác các tượng kia rất thật {thật ý là không phải khen về sự tả thật răng lông da tóc của tượng, thật là cái cảm giác gây xót như thật}, và bản thân mình cảm giác càng lâu càng giống như là "tù nhân".

Xu không có bất cứ một hình ảnh minh họa nào cho điểm tham quan Nhà Tù Phú Quốc bởi vì tất cả bọn Xu chỉ chụp 2 ảnh rồi ...buông thõng. Bằng tất cả sự tôn trọng, bọn Xu không chụp lại bất cứ ảnh nào ở địa điểm tham quan này nữa. Sau khi ra khỏi khu vực trại tù phục dựng, không khí lúc này dường như mới đúng là oxy. Trước đó là một không khí man rợ, dã man bao trùm lấy, chiến tranh, rất rất rất rất đáng sợ. Và nói riêng Việt Nam, khi bọn Xu rời khỏi điểm tham quan này, việc thở lúc đó là ..thở phào. Đó là quá khứ. Nhắc mình: Quá khứ. 

Bọn Xu lại tiếp tục bon bon trên con đường quốc lộ mới đi về cực Nam của Phú Quốc. Hơn 12h, cả bọn đã quá đói. Rất nhanh để đến thị trấn An Thới và cũng lại là một thị trấn cảng biển rất bình dị. Tuy đói nhưng bọn Xu ưu tiên hỏi đường ra cảng An Thới để tìm hiểu về việc đi ngắm san hô.

Cảng An Thới với một vài "du thuyền" {tạm gọi là thế}, vài chiếc tàu nhỏ, xa xa một chút là tàu của cảnh sát biển, nói chung, giữa trưa, cảng vắng người, và nắng. Trên các du thuyền có những dòng chữ cho tour câu cá - lặn ngắm san hô - câu mực đêm và đi chơi ở hòn Dâu, hòn Tằm gì ấy {đó là Xu quên rồi chứ nhiều hòn và nhiều tên lắm}. Hai cái người kia "e thẹn" nên trọng trách "thăm hỏi" về chuyến đi giao hết cho Xu, thật ra Hamster cũng kè kè theo sát bên bổ trợ. Sau màn "trình bày hoàn cảnh", chú chủ tàu bảo rằng tàu đang không có khách, phải khách đông đông thu vé chạy một lần, mà nếu đi tour ghép với khách thì phải đợi không biết chừng nào, mà sớm có thì cũng đến chiều tối mới có để bắt đầu đi, và tour sẽ kéo dài qua đêm và đến ngày hôm sau. Theo lịch trình thì bọn Xu chỉ tính ở lại Nam Đảo hôm nay thôi, trưa mai sẽ tính lên tàu về lại đất liền. Lúng túng ghê lắm, lúc ấy chú bỗng nảy ra ý, tàu của chú có 1 chuyến đi chiều tối sẽ  khởi hành do một gia đình trong Tphcm ra thuê trọn tàu. Chú bảo sẽ gọi điện hỏi ý kiến chủ gia đình đó, xem họ có cho bọn Xu tham gia ghép tour không. Bọn Xu đồng ý kể cả kế hoạch tràn qua ngày hôm sau cũng chả sao.

Trong thời gian chờ đợi, cả bọn đi vòng quanh thị trấn tìm đồ ăn lót dạ. Thị trấn giữa trưa ít hàng quán vô cùng, quanh quẩn mãi cuối cùng ghé đại một quán nhỏ, có cơm và bún riêu. Thế là 3 tô bún riêu được bưng ra đây ắp mực ống. Ư, Xu đã ngán mực lắm rồi, Hamster cũng vậy, thế là Haoka ăn trưa với Mực bún riêu chứ không phải là Bún riêu mực nữa.


Khi bọn Xu quay trở lại cảng, chú chủ tàu báo rằng gia đình kia không đồng ý, họ chỉ muốn gia đình đi riêng tư với nhau thôi. Thất vọng quá. Bây giờ chỉ có cách là bọn Xu thuê hẳn riêng chiếc "du thuyền" ấy, và nó sẽ đi tự do theo ý bọn Xu rồi tùy giá cả, hic, cả bọn chỉ muốn đi ngắm san hô thôi, câu mực coi như "nếm" rồi, chơi hòn cũng thích nhưng cũng chẳng ham mấy, chỉ muốn đi ngắm san hô thôiiiii. Lúc này Xu với Hamster "giở" tính con nít ra, bướng vô cùng, chỉ muốn đi cho bằng được. Trong lúc này gần như các chủ tàu lớn, nhỏ khác của cảng đã biết bọn Xu muốn đi ngắm san hô nhưng kinh tế eo hẹp. Có một người bắt chuyện bảo 3 người bọn Xu có thể thuê tàu nhỏ của họ với giá 500k thôi, vâng, tàu nhỏ, nhỏ xíu, đủ cho 3 người bọn Xu và chủ tàu vừa đủ yên vị một chỗ chông chênh ra giữa biển. Hờ. Không đâu. Chắc Haoka lo lắng "máu keo kiết" của Xu nổi lên, ngăn chặn ngay. Mà thật ra có cho tiền Xu với Hamster cũng không dám {nhiều tiền thì được ^^}, tuy rằng có áo phao nhưng tàu "bé xinh" thế, Xu cũng "khéo" từ chối luôn. Rồi, bọn Xu chụm đầu tính toán, chả lẻ bây giờ quay đầu về Dương Đông kiếm chỗ chơi khác, hay ra Đông Đảo, Bắc Đảo gì cũng muộn rồi, bỏ luôn ý định ngắm san hô. KHÔNG. Xu với Hamster đã "bướng" lắm rồi, sau vài bận ngã giá rồi bàn bạc, bọn Xu quyết định "năn nỉ" chú chủ tàu với giá 1tr thuê riêng "du thuyền" với dịch vụ câu cá và ngắm san hô. CHỐT HẠ.

Trong lúc đợi chú chủ tàu dọn dẹp, chuẩn bị và sắp xếp chuyến đi cho bọn Xu. Cả 3 lại đi loanh quanh tìm mua gì đó ăn uống vặt trên tàu. Đi đến chợ An Thới thì có ghé qua nhưng cơ bản chẳng có quà bánh gì để mua ăn ngay mà không cần nấu cả, cuối cùng, Xu chỉ mua được chuối nướng này, và đá bào, sau đó thấy quán nước mía lại ghé vào, chặt 3 trái dừa to thật to, cho vào một túi nilong lớn vì ngại mang vác cả 3 trái dừa nặng {sau ấy khiến cho chú trưởng tàu và các anh nhân viên tưởng bọn Xu mua một bọc to rượu đế lên tàu nhậu nhẹt, thầm nể 2 đứa con gái hổ báo =.='}, sẵn tiện lúc ấy hỏi thăm và cuối cùng "gửi gắm" đại 2 chiếc xe máy tại quán nước mía luôn. Chị bán hàng nói cứ để xe tấp vào một góc trên cảng luôn cũng chả sao, bọn Xu viện cớ ngại trời nắng quá chứ thật ra không nên "tênh hênh" như vậy, thà gửi dù không quen biết nhưng coi như vỗ về niềm tin.

Một món ăn vặt rất "tuổi thơ"
Ba đứa gửi xe chỗ quán nước bán mía {có bán dừa} xong thì lon ton dắt díu nhau vào lại bến cảng rồi đủng đỉnh xuống tàu. Tàu nổ bạch bạch rồi dong thẳng ra biển. Vậy là, chuyến hải trình bắt đầu thật rồi. Liều lĩnh thực sự mới đang chờ bọn Xu phía trước. Haoka ngoan ngoãn không quên nhiệm vụ của mình, chụp mấy cái ảnh cho 2 đứa, 2 đứa cũng tự sướng vài tấm rồi update tung tích lên facebook. Xu lại rủ rê Hamster lên cabin ngắm cảnh, cầu thang gỗ để leo lên nằm sát mép thành tàu, bình thường thì chả sao những tàu thì đang chạy, giữa biển thì gió, tay vịn thì có nhưng thang dốc quá nên hơi sợ sẽ "bay xuống biển". Leo lên tới trên Xu thiếu điều nhảy cẩng lên vì...khoái quá. Lần lượt Hamster rồi HaoKa cũng lên tới, 3 đứa nằm vắt chân đủ kiểu trên mấy cái ghế dựa bằng gỗ màu trắng xinh xinh, gác chân lên cái bàn gỗ xanh rồi lại nằm dài ra trên cái ghế bắt ngang, thả hồn ngắm trời xanh nắng ấm. Nắng thật. Nắng "chá" vào mắt, nắng chói vào mặt, nên 3 đứa lục đục kéo xuống tầng dưới.
Người đàn ông bận rộn của bọn Xu {bận chụp ảnh cho 2 đứa còn lại}


Chú tàu trưởng bắt đầu bày trò cho 3 đứa chơi, đầu tiên là câu cá. Câu cá bằng cái cuộn dây cước kỳ lạ, Xu có cảm tưởng giống chuẩn bị thả diều hơn {thực ra ngày thứ nhất đã dùng rồi, để câu mực, nhưng Xu không nhớ}. Thả câu giữa biển thật là thích rất thích luôn, cá cắn câu liên tục, mà toàn cắn câu của Haoka với Hamster, khi 2 người họ lần lượt kéo được cá lên còn Xu toàn bị rỉa mồi thì bực mình lắm nha. Xu nghi là lưỡi câu có vấn đề rồi. Chú tàu trưởng đến kiểm tra thử, chú thả câu rồi,...trời ơi, chú quả là tay sát cá, thả xuống kéo lên là cá dính câu ngay mà cá còn to hơn cả bọn câu nãy giờ { thật ra là mới chỉ có 2 người kia câu}. Rồi chú "truyền nghề" lại cho Xu, cuối cùng Xu cũng câu được một con cá, cảm giác câu được con cá lúc này thích lắm dù nó ... nhỏ xíu, hê hê. Rồi Xu cũng được chụp cho 1 tấm thành quả để về khoe trên facebook. Đến cái màn gỡ lưỡi câu thì Xu chịu, càng gỡ càng hại con cá, mà tội thì tội chứ lát nữa cũng ăn hà.


Số cá mà bọn Xu đã "lao động vất vả" mà có được ^^

Rồi cũng đến lúc 3 đứa bị quăng xuống giữa biển, đùa ấy chứ nghe giống bị "thủ tiêu" quá ha, 3 đứa tui hoàn toàn tự nguyện ạ. Chú tàu trường hỏi biết bơi hết rồi cả chứ, Xu với Hamster cũng mạnh dạn trả lời: 
          - "hok ạ" ^^
hơ hơ, chắc chú tưởng giỡn, còn Xu với Hamster xoay qua nhìn Haoka với ánh mắt đầy trông đợi, xong cũng nhận được kết quả tạm hài lòng
          - "biết mà coi như không biết đi" ^^
Chú tàu trưởng phát cho 3 đứa 3 cái áo phao màu cam trùm vô người rồi lại đem mấy cái gọi là ống thở ra "khoe" cho 3 đứa xem, xong phán:
          - "mấy đứa dùng được thì dùng chứ người Việt thì ít xài được cái này lắm, thường lặn không luôn thôi, chắc không vừa miệng thở, khó xài" =.='
Haha, cũng troll nhau quá chứ. Xu thì Xu thấy...thây kệ rồi chứ Xu tự tin là mình có thử cũng ko xài được đâu, dù sao bơi cũng đâu có biết đâu mà, Hamster cũng nghĩ như Xu ấy, 2 đứa thật là đồng cảm quá đi. Còn Haoka cũng cầm theo lao xuống biển thử ngụp lặng một hồi, trồi dậy ...trả luôn.hahaha. Thế rồi Haoka cứ thế tóm cổ 2 đứa tập tõm bơi vào gần bãi đá tìm san hô mà ngắm.

Haoka đã hi sinh thử nghiệm ống thở và ...thất bại
Lúc đầu 3 đứa cứ chia nhau ai bơi được thì tự bơi, tự mà lặn, tự mà ngắm san hô, còn đứa nào không biết bơi thì cứ tự bám đá hụp lên hụp xuống, căng mắt mà dòm cho đỡ ức. Xu thấy tội nhất là Xu, hụp xuống tháo kiếng ra thì thấy san hô đẹp mê ly trong mờ ảo, trồi dậy đeo kiếng vào thì thấy san hô qua làn nước trong nhấp nháy quyến rũ lại tháo kiếng ra hụp xuống, nói chung mỏi cả cổ, chóng cả mặt. Có lúc HaoKa cũng quan tâm lắm, cứ thấy Xu với Hamster chới với giữa dòng nước từ những mỏm đá này bị đẩy dạt sang mỏm đá kia thì ra tay "anh hùng", kéo 2 đứa ra đặt trên tảng đá ở lưng chừng giữa, đứng giữa làn nước chong chênh mà đá thì sắc bén, rong rêu lại trơn, trượt lên trượt xuống rồi ...trôi. Nói chung thì 2 đứa cứ thay nhau í ới còn Haoka thì "cứu hộ" mệt người. San hô có bùa hay sao mà gần cả tiếng "sì sụp" ngắm nghía mà Xu vẫn không thấy chán {vừa lặn hụp vừa bị uống nước nên thành ra sì sụp như vậy :) }, chú tàu trưởng vẫn chưa thấy 3 đứa có ý định lên tàu trở lại nên bắt đầu ...hối.

Rồi đến lúc tất cả các anh, chú trên tàu ra sức "huýt còi thổi sáo" để gọi bọn Xu trở về tàu. Lúc này Haoka đã thấm mệt, không đủ sức bơi để lôi hai con tiểu yêu đi ra vùng nước sâu để lên tàu được nữa. Hamster thì còn hăng máu, đòi nhân cơ hội tập bơi nên Haoka cứ thế thả cho Hamster tự đạp nước đạp sóng cho đến khi bơi được trở về tàu, được Haoka làm cho 1 bộ ảnh "bé tập bơi". Xu thì đích thân chú trưởng tàu bơi ra lôi đầu vào. Mà chú "vui tính" lắm ý, Xu cứ ôm tảng đá không chịu vào, bảo rằng chẳng ngắm san hô được đã đời, chú xem thấy áo phao của Xu lỏng lẻo, bảo:
               - "mặc áo phao thế này thì mặc chi, con nhỏ này"
               - "Ớ!"
Xu có sao mặc vậy mà, hức, hèn gì cứ thả trôi là bị lộn nhào, ra áo phao bị "lật trật giuộc", thế là chú siết lại áo pháo phát hiện dây thắt bị hư, bị trẹo gì đấy, chú đổi cho Xu. Xong chú lại giữ tay cho Xu ụp mặt ngắm san hô đẹp long lanh dưới đẩy biển. Rồi... buông tay, Xu chới với uống một hộc nước, quơ quào mếu máo. Chú bảo:
              - "giờ thì tự bơi ra tàu như con nhỏ kia đi!"
              -  " O_O'''
Xu vội "quay đầu là bờ", tính tiến lại ôm tảng đá giữ thân. Chú kéo ra xa hơn, lại buông tay, lại uống một hộc nước biển.




Trong lúc ấy Xu phát hiện một cái gì xanh xanh đen đen óng ánh dưới đáy biển, giờ đáy biển trong mắt Xu sâu tưởng chừng chục mét, hờ hờ. Thắc mắc là hỏi ngay, chú bảo đó là con Nhum {Xu nghĩ có thể gọi nó là nhím biển}, chú nói vỏ của nó đẹp lắm, thích thì chú bắt lên cho xem. Thế là, chú cởi áo phao giao lại cho Xu, lặn xuống "săn" Nhum. Lúc đó Xu chính thức... bơ vơ, thế là thả mình thanh tịnh, im lìm không dám động đậy. Trong lúc chú lặn, vì lặn gần ngay Xu, chú càng đạp nước, Xu càng trôi, càng lúc càng trôi, ra xa tàu, xa chú, xa luôn bãi đá. Hu. Đến khi chú ngoi dậy thì không thấy Xu đâu, nghe tiếng í ới từ xa mấy mét, càu nhàu ra nắm chân Xu kéo vô. Chú đặt con Nhum chiến lợi phẩm trên cái áo phao, vừa bơi vừa nắm cẳng lôi Xu về tàu, Xu 2 tay ôm giữ không cho nó chạy, gai của nó "ương ngạnh" xỉa vào tay Xu, tính xỉa vào mặt nữa nhưng Xu thổi nó nên nó né, "2 chị em" chiến đấu như thế cho đến lúc nó bị người trên tàu dùng cái kẹp to gắp lên làm "tù binh"
Chú "tàu trưởng" đã cởi áo phao của chú để Xu giữ con Nhum biển bì bạch về đến tận tàu cho 2 người kia xem, Nhum biển rất đẹp, những gai tỉa ra tua tủa để bảo vệ bản thân nó bởi lớp vỏ óng ánh màu xanh, lấp lánh như đá quý rất đẹp và nổi bật, con Nhum này sau đó đã được Xu thả trở về lại với biển cả, vất vả cho nó, một hành trình rời tổ gian khổ với Xu.

Lên tàu cũng được Haoka chụp lại cho vài tấm hình, trông mặt Xu lúc ấy "dại" hẳn đi, khờ khạo, đờ đẫn {mệt quá mà, còn ngâm nước lâu quá nữa}. Khi rút hẳn chân lên tàu thì các vết đau rát do san hô và đá cứa "tứa" máu ra, đôi chân trầy trụa tứa máu từ đùi xuống gót chân, thê thảm. Sau đó chú trưởng tàu "lùa" Xu với Hamster đi tắm nước ngọt. Đến góc sau của tàu, chú cầm một ống nước nối từ bể trữ nước ra, bắt 2 đứa ngồi xuống sàn, xịt nước trên đầu xịt xuống. Xu vẫn còn đờ đẫn, bị xịt nước tỉnh hẳn ra. Hamster la oai oải: "Á, TẮM HEO". "Á, HAHAHA, TẮM HEO". Hai đứa la ó như heo thật. Ột ột. 



Sau khi "heo" được tắm và thay đồ xong, ah không, Xu với Hamster chỉnh tề đẹp đẽ xong. Chú trưởng tàu bưng ra đĩa cá nướng nóng hổi. "Khẩu phần" của bọn Xu chỉ ngã giá bấy nhiêu đó là hết rồi, nhưng chú còn bưng ra thêm 2 dĩa Nhum, 1 sống, 1 chín với 1 tuýp mù tạt và 1 chén nước chấm {chú bảo trong lúc chờ bọn Xu đã thả lưới bắt được}. Chú bảo ra đến đây rồi thì bọn Xu nên ăn thử đặc sản của biển đảo cho biết, rồi ăn bao nhiêu tính tiền thêm bấy nhiêu. Đám Nhum này đã được cắt hết gai, Xu và Hamster mỗi đứa ăn thử một nửa con chín, không gì đặc biệt và cũng thấy không ngon. Nhìn dĩa Nhum sống, dù đã cắt hết gai nhưng những thớ thịt vẫn ngọ ngoậy. Hamster nếm 1 tý rồi è ra luôn. Tổng cộng 3 đứa chỉ ăn được 3 con, Haoka khen ngon nhưng cũng ăn 1 sống 1 chín rồi không ăn nữa. Chú trưởng tàu đãi luôn bọn Xu không tính tiền. Thấy vỏ Nhum vẫn còn rất đẹp, Xu gói lại dự tính đem về đất liền làm sạch phơi khô để làm kỉ niệm {nhưng sau đó rất nhiều hãi hùng từ cặp vỏ Nhum này}
Sau khi mệt lả mệt lừ hơn 1 tiếng đồng hồ ngâm mình dưới biển, đĩa cá nướng nóng hổi thơm phưng phức như thế này thật là "no dạ ấm lòng", kể ra bọn Xu đã đi một hành trình dài, bỏ ra 1tr đồng để "ăn chơi" với 1 đĩa cá thế này đây
Nhum biển khi còn sống thì đẹp như thế này
Nhum biển khi lên dĩa thì te tua như thế này. Dĩa nhiều Nhum là đã chín, dĩa ít Nhum là vẫn còn thoi thóp
Trời đã chiều, bọn Xu đã thấm mệt sau cuộc chơi và no nê. Ngã lưng dựa vào ghế ễnh bụng thư thái ngắm biển cả. Tàu đang trên đường quay về bến cảng, nắng tắt, tắt luôn mọi sự nhốn nhào ồn ào {do bọn Xu gây ra cả}, mọi thứ trở lại yên bình vốn có của nó. Tư lự, mỗi người một suy nghĩ. Hoàng hôn buông xuống trên vùng cảng An Thới. Xu giơ máy chụp lại "một góc khoảnh khắc".
Hoàng hôn trên vùng cảng An Thới, Nam Đảo - Phú Quốc
Lên bờ, tiền bạc nợ nần thanh toán xong xuôi. Bọn Xu vui vẻ chào tạm biệt chú trưởng tàu, chú nói tên chủ tàu {là chủ của các chiếc tàu, chú chủ tàu và chú trưởng tàu khác nhau nhé}, bảo bọn Xu có quay lại thì hỏi tìm, hẹn một chuyến đi mới kéo dài lâu hơn {ngay sau đó vài bước bọn Xu cũng chẳng còn nhớ nỗi tên chủ tàu nữa, mà đời rong ruổi, nhiều khi không hẹn mà gặp, hẹn ước rồi có khi cả đời mãi mãi chia ly :3 hê hê, sến tý, tâm trạng tý}. Chú và các anh nhân viên lại tất bật thu dọn, cuộc sống của họ lại trở về yên ả như một thói quen.  

Bọn Xu lấy xe xong, hỏi đường và băng băng trở về thị trấn Dương Đông. Bàn nhau khi về đến Dương Đông sẽ nghỉ ngơi một tý rồi đi chơi chợ đêm của thị trấn, nghe nói nhộn nhịp và đông vui. Trên đường về, thấy bảng chỉ đường có hướng dẫn kèm, có tiện đường đi Bãi Sao, thế là Xu dụ dỗ 2 người họ sẽ ghé lại Bãi Sao một tý. Trời đã gần sụp tối nhưng 2 kẻ ham chơi kia cũng hướng ứng khí thế, Bãi Sao là bãi biển đẹp nhất Phú Quốc cơ mà. Đến khi bảng chỉ đường quẹo phải vào một con đường nhỏ thì trời chỉ còn hưng hửng sáng, kệ, 2km thôi mà, bọn Xu cứ đi. Vấn đề là 2km nhưng bọn Xu chạy hoài không thấy tới, trời thì sắp tối, đường thì đá lỏm chỏm mà còn ổ gà ổ voi, nhà cửa thì heo hút. Một hai chiếc xe đi ngang qua, bọn Xu đều hỏi đường nhưng họ nói nhanh quá, nghe không kịp, nhớ loáng thoàng có quẹo gì đấy hay thấy bảng tên gì đấy. Rốt cuộc bọn Xu quẹo trái vào một con đường nhỏ hơn và hơi dốc, Hamster thắc mắc đường ra biển ở đảo lạ nhỉ, biển "cao" nhỉ. 

Đến khi Haoko bảo dừng lại, 2 đứa mới biết đây giống đường lên núi hơn. Haizz, cả 3 chán nản và bực bội không hiểu 2km thôi, mà chạy hoài chạy mãi tiếng sóng cũng không nghe được {quan điểm cứng là nghe theo tiếng sóng mà tìm đường ra biển hoàn toàn sai be bét ở Phú Quốc}. Bọn Xu dừng lại ngay giữa dốc núi, đường gập ghềnh đá, cả những rãnh xói lở do nước mưa bào từ trên núi đổ xuống, lại có lúc có cả cát bũn. Xu phát hiện bên cạnh mình, và xung quanh có rất nhiều cây đào lộn hột {hay là điều lộn hạt í}, Xu phấn khởi, món trái cây yêu thích của tuổi thơ Xu ấy mà, giờ hiếm ghê lắm {viết mà thèm, không biết bao nhiêu năm rồi không được ăn nữa}, máy ảnh bật đèn flash và Xu hết tự sướng với lá - quả của cây đào. Đào núi chỉ đang có trái rất nhỏ, nhỏ thế chát lắm không ăn được, nhưng có mùi thơm nhẹ, của vị đào và của mùi mủ non. Bây giờ, Xu rất tiếc vì lúc ấy không cắn đại một phát có khi lúc này ngồi viết không phải thèm đến cồn cào. Rồi cả bọn quyết định bỏ cuộc, quay đầu về lại Dương Đông.

Đường đi tìm Bãi Sao bí ẩn 
Trên đường về lúc này Xu để cho Hamster chở, trong lòng vẫn rất ấm ức. Được một đoạn Xu gọi cả 2 dừng lại, Xu lên tiếng "ương bướng" vẫn muốn đi tìm biển. Lúc này trời đã tối sầm, Xu nghĩ bộ mặt của Hamster và Haoka lúc ấy cũng tối sầm như vậy. Thế là bọn Xu cãi nhau ầm trời vì Xu quá ngang bướng. KHÔNG CÓ. Haoka quay đầu xe, Hamster cũng thế, 2 người họ nói cũng cảm thấy tức lắm vì biển đã được mọi người chỉ đường nói là gần kề rồi, mà sao cả bọn không tìm được. Xu không rõ có phải vì họ cố chịu đựng và nuông chiều Xu không. Nhưng được đồng ý rồi thì lăn tăn chi nữa, đi tìm "mục tiêu" thôi. Bọn Xu sửa chữa được sai lầm từ con đường lên núi kía, chạy về hướng còn lại của ngã ba, chạy một lúc trong hồi hộp và trông đọi, đến một khoảng cát bũn trống trãi, có gian nhà, giống như một nhà hàng. Nhà hàng thật ấy, bọn Xu dừng lại đậu vào một chỗ đã có nhiều xe máy đậu sẵn, có tý ánh đèn mờ mờ, nhưng không có ai cả. Bọn Xu đi theo quán tính xuyên qua nhà hàng, dự định tìm ai đó hỏi thăm. Lối đi dẫn ra một bãi cát khác, mắt quen dẩn với bóng tối, bọn Xu thấy nhau, thấy cát tối tăm dưới chân mình. Cả bọn đã hơi mừng mừng rồi. Nhưng tối lắm. Xu lấy máy ảnh ra, mở flash, rồi tiến tới dần, chân vướng vào mấy cái gì đó mềm mềm, ướt ướt, ghê ghê {là rong biển}. Nước biển mát lạnh phả vào chân khiến Xu giật cả mình. Mừng muốn rớt nước mắt, biển đây rồi, biển Phú Quốc thật là "hư", đứng chạm nước biển rồi mà không nghe "động đậy" một tiếng sóng nào. Xu bắt đầu chụp flash xong rồi ngắm Bãi Sao đẹp như thế nào bằng hình đã chụp vì nhìn bằng mắt không thấy gì hết, cả một bãi biển vắng lặng vô cùng, tối đen như mực. Trên Bãi Sao cát trắng mịn màng, Xu chụp flash có thể thấy mấy cái ghế nằm dài bằng gỗ đánh vecni bóng bẩy màu nâu, thấy từng "đống" rong biển trôi dạt vào bờ {không biết có phải cái loại đóng gói ngoài siêu thị mà người ta hay mua về nấu canh không :)}, thấy một góc bãi biển dài mà buồn rười rượi. Vậy là đến được Bãi Sao, bãi biển đẹp nhất Phú Quốc rồi đấy. Cả 3 người bọn Xu chẳng biết vui buồn như thế nào cho đúng, rồi thì cũng vui vui với thứ mình "tranh đấu" mà có được {đấu tranh tâm lý đó}. Thấy một chiếc kayak màu vàng chanh trên bờ, còn có mái chéo, Xu và Hamster chen vào ngồi vừa đủ 2 đứa, chò hõ trông đợi Haoka chụp hình cho, nếu Haoka không lên tiếng, thú thật bọn Xu cũng chẳng biết quay mặt về hướng nào để tìm máy ảnh. 

Tự sướng với nước biển ở Bãi Sao, tâm trạng đầy "khóc hận"
Biển của Phú Quốc cho dù trong thời khắc nào, hoàn cảnh nào cũng cứ trong veo, trong veo như vậy hay sao?
Cả bọn lững thững tạm biển gió, cát, và biển đêm của Bãi Sao rồi quay lại chỗ để xe {lúc này xác định phương hướng bằng ánh đèn từ điện thoại}. Ngoài này đột nhiên có đông người hơn, không giống một "bãi biển chết" nữa. Có xe máy gia đình 3 người chạy tới tấp xe vào, có đám trẻ choi choi nói cười tới lui, có cả xe khách 16 chỗ nữa. Kỳ lạ, không biết nói gì thêm luôn. 

Quãng đường tiếp theo là con đường quốc lộ, và tất nhiên khác hẳn con đường ban đầu bọn Xu đi. Một con đường hoàn toàn mới, và là một con đường hoàn toàn tối. Và trên quãng đường này, không biết Haoka cảm nghĩ gì, nhưng đối với Xu và Hamster là những cảm giác không bao giờ quên, từ cô đơn, quạnh quẽ, cho đến giật thót hoảng sợ, lo lắng, hoang mang. Lại là 7h tối, Phú Quốc tối đen, lạnh lùng và lạ lẫm, trái ngược hoàn toàn với sự thân thiện và dễ thương của 1/3 số người mà bọn Xu đã gặp trong suốt 2 ngày của hành trình du xuân đảo Phú Quốc. Vì trời tối quá, Xu và Hamster cố trò chuyện huyên thuyên cho đỡ sợ, nhưng chuyện thì cũng hết, đường thì vẫn dài và tối thăm thẳm, xe cộ thì không có. Haoka chạy từ phía sau bảo vệ bọn Xu và Hamster ở khoảng cách vừa đủ, chắc có nghe tiếng 2 đứa tiểu yêu cười to nói lớn, nhưng chẳng đối đáp chuyện trò được. 
Đoạn đường "ly kỳ" này vẫn còn dài dòng nên post luôn tấm hình con đường cho có vẻ "nguy hiểm"
Trên đường quốc lộ này thỉnh thoảng có nhà cửa, có ánh đèn từ lề đường về phía nhà khá xa nên Xu và Hamster thấy khó có thể vào hỏi đường, vì nhà nào cũng có tiếng chó sủa. Trên đường thỉnh thoảng có đèn xe ngược chiều từ xa chạy ào qua. Hamster lấy bản đồ ra xem nhưng gió thổi tốc đến rách toạc mép giấy, rồi cũng chẳng thấy gì, cũng chẳng biết đường ở đâu mà ra để dò trên bản đồ. Trên đường thì không có ai đi cùng chiều để hỏi, mà Xu và Hamster cũng giả định, trời thì tối đen, đường thì vắng, 2 đứa con gái có gặp được ai đi bộ {hơi kỳ kỳ trong lúc này và sẽ hơi sợ}, hay có xe máy đi cùng chiều, cũng không biết có nên hỏi không. Thế là cứ đâm liều chạy hoài rồi từ từ tính. Nói chuyện lung tung. Hamster lấy máy ảnh đã mở flash chụp bậy bạ các hướng để xác định mọi thứ xung quanh là gì, chụp phải khúc cây to nằm bên vệ đường, màn hình máy ảnh nhỏ, thần hồn nát tính la oai oái. Trên đường chạy Xu thấy những ánh sáng nhỏ xíu hiu hiu khá gần vệ đường, hỏi chuyện với Hamster, con nhỏ thì thào đó là ánh sáng của nhang, đèn từ mấy cái "bàn thờ" trên đường, thấy nhiều lắm tự nãy giờ nhưng không dám lên tiếng. ÉC. Xu bắt đầu rùng mình lạnh xương sống. Hamster cầm điện thoại trong tay, thấy chắc muốn gọi điện thoại cho người nhà rồi, mà cứ cầm vì sợ người nhà lo. Gió lạnh đến ù tai, Xu vẫn mở đường chạy xuyên màn đêm như thế, trong lòng nhiều nghĩ ngợi riêng tư. Haoka cũng yên lặng. Không biết Haoka nghĩ gì, nhưng ít nhất Xu biết, bọn Xu đang là nhóm 3 người đi với nhau, còn 1/3 của hành trình đang được tiếp tục bằng cách kiên nhẫn "chạy" khỏi tăm tối của con đường này. {tuyệt nhiên không hề có ý định quay ngược về An Thới cho an toàn}
Khúc gỗ "xác chết" của Hamster, thứ mà tưởng chừng đã hù Xu đến vừa xỉu vừa chạy xe trên tuyến đường quốc lộ từ Nam đảo về thị trấn Dương Đông, Phú Quốc
Đến một quãng đường khá sáng, có một xe tải con với vài thanh niên đang sắp xếp hay khuân vác gì đấy. Mặc kệ dè chừng gì, Xu và Hamster tiến xa sát gần hỏi thăm đường về Dương Đông. Xu không nhớ đã được chỉ dẫn gì, rồi đến một đoạn đường đột nhiên Xu chạy chậm dần lại vì có lẻ theo chỉ dẫn đoán là sắp tới chỗ quẹo {dù phía trước vẫn tối u u không thấy gì}, có một ánh đèn xe máy từ sau chạy lên, Xu chờ và chạy kè theo, hỏi đường người đàn ông ấy. Người đàn ông bảo ông cũng cùng hướng đi về Dương Đông nên cứ chạy theo là được. Ngay lúc ấy có một ngã ba thật như Xu linh cảm, ông ta quẹo trái và Xu quẹo theo. Xu nghĩ may thật may, không có ông ta, Xu cứ đâm đầu chạy thẳng do không thế nào nhận ra có ngã quẹo bên trái trong lúc đường tối thế này. Hamster có ý nghĩ tiêu cực, lo lắng vì chạy theo một người lạ, không biết người ta sẽ dẫn mình đi đâu. Vì thế Xu cũng dõi theo đèn xe của ông ấy, giữ một khoảng cách đủ để theo đuôi và đề phòng. Xu nghĩ, có lẻ ông ta cũng lo lắng về 3 con người lạ hoắc đang theo đuôi mình, dù sao phe Xu cũng "đông" hơn mà.  Rồi người đàn ông lạ ấy cũng dẫn đường cho bọn Xu 3 người an toàn về đến một quãng quốc lộ rộng hơn, đi qua một trạm thu phí không có người {haizz}, đến một chỗ gió thoáng và lạnh hơn, 2 bên đường dường như rộng và trống hơn, cảm giác như đây là khu vực gần sân bay Phú Quốc mà ngày đầu cập đảo đã đi qua để vào thị trấn Dương Đông vậy.
Tội con nhỏ sau lưng Xu mỗi lần quẫn trí là giơ máy chụp từa lưa, ai ngờ nó lại chụp được những thứ còn "gây rối" hơn. Thí dụ như ánh sáng đỏ lòm trong bức hình này, đó có thể nào là, ...UFO chẳng hạn =,='
Lúc này, Xu vô tình để khoảng cách với người đàn ông kia xa hơn một tý. Bỗng nhiên Xu có cảm giác như có tiếng chân chạy bộ bạch bạch bên vệ đường. Hamster nói cũng có cảm giác như vậy. Tiếng chân nghe tưởng gần như vậy, nhưng thật ra không có ai {vì nhìn không thấy, lúc này đã có đèn đường thưa thớt, và ai mà chạy bộ lúc này cũng quá đỗi vô lý, nghĩ chắc đã hơn 8h, đường sá thì rộng thênh thang, vắng tanh}. Xu không chạy gần lề nữa mà chạy ra giữa đường,vẫn nghe, hic. Cố trấn an chạy tiến gần đến người đàn ông dẫn đường vừa lúc ông ta chỉ hướng quẹo trái về Dương Đông rồi ông ta rẽ sang một con đường nhỏ hơn và không có đèn đường, Xu và Hamster chỉ kịp với theo "cám ơn chú" rồi ánh đèn xe của ông ta mất hút trong đường tối. {Chỗ đường mà người đàn ông đó quẹo vào, không biết có phải do Xu cầm bản đồ nghiên cứu khá nhiều nên Xu định hình đó là đường đi Đông đảo, hướng về làng chài Hàm Ninh. Xu đã nuôi ý định nếu sang ngày hôm sau có thể thu gọn được thời gian ở các địa điểm sẽ ghé qua, chỉ cần 1 tiếng rưỡi phóng qua đó kịp dòm ngó Hàm Ninh một chút thôi cũng mãn nguyện. Có thể là trời không phụ lòng người, nhưng thường thì con người "nói trước bước không qua". Bọn Xu đã không có duyên với Hàm Ninh trong hành trình mùa xuân năm ấy :)}

Đoạn đường mà bọn Xu đi tiếp theo chỉ khoảng 2-3km vừa có đèn đường, vừa quen thuộc {dù chỉ mới đi qua có một lần} và Xu cảm thấy có thể thở cái phảo, thở cái phẹt ra luôn. Haizzz. Hờ... Cũng nhiêu đó thời gian như lúc đi mà đoạn đường về thấy "gian truân" quá. Về đến trung tâm thị trấn Dương Đông, bọn Xu lại quăng xe lên phòng bỏ vài thứ đồ đạc ở đấy rồi xuống ngay để đi chợ đêm Phú Quốc { vì không muốn vào phòng, thả mình ngồi xuống, rồi nằm luôn, ngủ luôn sẽ bỏ lỡ mất một dịp đi chơi, đi chơi mà "bận'' tối mắt tối mũi luôn vậy đó, đi với Xu là vậy đó =,='}

Cả bọn "thả" cho 2 chiếc xe máy nghỉ ngơi tại nhà khách. Cả 3 đi bộ ra chợ đêm. Buổi tối ở Dương Đông quả thật nhộn nhịp. Lúc này tưởng như cư dân và khách du lịch tất cả ồ ra chợ đêm hết cả. Đây là lúc 3 người bọn Xu gặp được nhiều con người nhất ở trên đảo, nhất là sau quãng đường vô cùng "cô độc" mà cả 3 vừa trải qua. Có rất nhiều gian hàng bán rất nhiều hàng hóa. Có nhiều vật lưu niệm đặc trưng cho vùng biển du lịch {tất nhiên}, có nhiều ngọc trai khiến Hamster nhảy câng cẫng lên đến nỗi Haoka phải mua tặng 1 chiếc nhẫn có viên ngọc trai nhỏ xinh màu trắng {đặc sản Phú Quốc mà lại}. Tuy nhiên, Xu và Haoka để ý là có rất nhiều những vật linh tính hay cái gì đó {mà nhất thời Xu không nhớ ra để liệt kê được }, những thứ, vật mà tưởng như nó chỉ còn tồn tại trong kí ức tuổi thơ của những người quê miền tây, dường như tất cả đã được gom ra đảo này vậy, ngay cả ở quê mình Xu cũng không còn thấy nữa, tất cả được bắt gặp ở đây, trên đảo, tại Dương Đông và nhiều nhất ở trong chợ đêm hôm đó. Chợ đêm Phú Quốc kéo dài trên con đường, rất đông đúc và nhộn nhịp, có cả một dãy gian hàng ẩm thực nhưng khá "tây", có lẻ vì toàn là du khách nước ngoài ăn uống nên bọn Xu không ăn gì ở đó. Xu cũng không nhớ bọn Xu đã ăn cái gì no no ở chợ đêm không, nhưng 3 người bọn Xu có ghé vào một góc đường để ăn chè. Chè rất ngọt, ngọt rất "miền tây",  lại có nước lá dứa rất mát lành, trời mát dìu dịu. 

Dạo phố đêm ở thị trấn Dương Đông
Trên đường đi bộ về, đi ngang một nhà văn hóa lều rạp đông đúc sáng rực ánh đèn. Có tiếng nhạc, tiếng ca rất đặc trưng Nam Bộ: ca vọng cổ và đờn ca tài tử >.< , Xu cảm thấy dễ chịu và ấm áp nhưng bọn Xu không ai có ý định ghé vào. Bọn Xu đã rã rời, lại còn "thề thốt hẹn hò" sáng mai dậy sớm để đi tắm biển và ngắm mặt trời mọc ở Phú Quốc. Do hào hứng cười đùa gì đó với Hamster, Xu sơ ý làm rơi trượt cái máy ảnh và nó lăn xuống miệng cống. Đây là lúc Xu cảm ơn Phú Quốc nhất, may mắn vì mùa khô ở Phú Quốc nên cống cạn và miệng cống thì đầy lá khô, ngăn không cho máy ảnh trôi tuột sâu vào cống. Xu nhặt lên, mừng rơn, xém tý là mất trắng 1/3 số hình chụp choẹt ở Phú Quốc. Oa. {Nhưng Phú Quốc chỉ cứu nó được 1 lần đấy thôi, về lại Sài Gòn. sau khi chép hình xong xuôi và post hết lên facebook, chỉ khoảng 1 tuần sau đó, "em" máy ảnh bị mất cắp, duyên số giữa Xu và nó đã tận, gru, bực cái đứa ăn cắp >.<}. 

-------------------------------------

Ngày thứ 3 trên đảo

Ngày cuối cùng, 4h30 sáng Xu đã bật dậy, tự giác vào W.C làm vệ sinh "mồm", xong, Xu ra ra vô vô phòng rồi lại mở cửa sổ để thăm dò tình hình cứ như ông mặt trời sẽ lén lút "bừng sáng" khi Xu chưa kịp chạy ra biển. Xu dự tính chơi chiêu "sư tử hống" để dựng dậy hai "bạn" kia vẫn còn đang say sưa giấc mộng.  Xong nghĩ lại gào thét có khi Hamster không đủ sợ, nên quyết định xuất chiêu cấp độ cao hơn, thế là Xu "thỏ thẻ thủ thỉ" gọi 2 người đó dậy. Sau khi nhỏ nhẹ đánh thức mà 2 người họ chỉ cựa mình đáp lễ còn mắt thì nhắm hít như bị ai dán keo. Xu ra tay giằng gối, giựt mền dữ dội cuối cùng Xu cũng bị kéo được cái mền rồi cuộn mình ngả lưng thấy êm và ấm đến nỗi 2 con mắt Xu cũng muốn đình công. Được vài phút tỉnh ra lôi được Hamster vào W.C để rửa mặt cho tỉnh ngủ, dụ dỗ chụp cái ảnh "tự sướng" cho 2 đứa để "khởi động" ngày mới. Thế là Hamster cũng nhớ ra "nhiệm vụ ăn chơi" trong buổi sáng cuối cùng "bị" cấp bách thế nào. 2 đứa tỉnh táo đi ra là Haoka cũng biết thân biết phận mà ngồi dậy trong khi mắt vẫn nhắm nhíu. 3 đứa bọn Xu dắt díu nhau ra khỏi khách sạn là lúc đèn đường vẫn chưa hết giờ làm việc. Thế là Xu yên tâm, bụng chắc như bắp là đã có thể ngắm mặt trời mọc ở đảo Phú Quốc {hôm trước xỉn quá không đi ngắm và tắm biển buổi sáng được, nên hôm nay từng thời khắc đều rất trân trọng}. 3 đứa đi bộ thong dong ra biển, đường vắng tanh, nhưng biển thì, vắng như chùa bà đanh chứ không có tanh. Gió thổi cái vèo, 3 đứa lạnh "cong đuôi", 3 cái mặt "ngố" ra tưởng xem nhầm giờ vì ngoài này hơn 5h sáng mà bầu trởi và bãi biển cứ như mới nửa đêm. Bãi biển nước rút nên bờ cát trở nên rộng hơn, 3 đứa về ngủ tiếp thì không được {dám lên tiếng đòi về ngủ là Xu cắn cho} nên đành đứng ngồi không yên đợi ông mặt trời thức dậy. Khi ổng thức dậy, thấy 3 đứa Xu đợi chắc cảm động lắm. {đến lúc đi bộ về, ngẫm lại phương hướng, Xu mới phát hiện ra Dương Đông nằm ở hướng Tây, muốn ngắm mặt trời mọc thì nên đi về phía Hàm Ninh, lúc đó Xu ước gì có cỗ máy thời gian, quay lại thời điểm bật dậy lúc 4h30 sáng, túm cổ 2 người đó đi Hàm Ninh có khi cũng kịp tất cả lịch trình =,= }

3 đứa bọn Xu ngồi chường mặt ra đợi mặt trời mọc mà đoán chắc tối qua ổng xỉn như Xu hôm trước nên hôm nay dậy muộn rồi. Trời chuyển màu dần dần, từ từ, chậm rì. 3 đứa đi dạo dọc bờ biển, Xu thì lội ngang dòng nước mà đi, 2 người kia vẫn cứ "thẹn thùng" đi trên bờ cát. Khi trời hừng sáng, cả bọn lại quay về dưới chân Dinh Cậu, tắm tụ tập ở đó dù sao cũng ít bơ vơ hơn, lúc này mới bắt đầu có vài người ra tắm biển sáng sớm {nhưng chắc là không ai có ý định ngắm mặt trời mọc ở bờ biển tây như Xu =,='} 

Bãi cát thênh thang, bờ biển rộng không đi, bấm chân trên những đĩa đá trơn mà "lội",
 tắm biển mà không có bơi, toàn "trầm, dìm, lội" ^^
Haoka hay chụp được những khoảnh khắc mà khi xem lại,
Xu với Hamster không nhớ nỗi 2 đứa đang làm cái trò gì 
 
Có một "tiết lộ" lãng mạn ở đây là, suốt những ngày rong ruổi trên đất đảo, từ Suối Tranh rồi dọc đường đi Nam Đảo, bấy giờ cũng thế, không biết hà cớ gì Xu với Hamster cứ lẩm nhẩm duy nhất 1 bài hát {ah không, 1 câu hát, hai đứa chỉ thuộc mỗi dăm ba câu dù không biết đã nghe nó tự lúc nào xưa lơ xưa lắc} 

♫ Em muốn...được cùng anh...về vùng biển vắng ♪ ...Mình sẽ sống, những ngày hè nhuộm nắng ...♫ Dưới bóng dừa lả lơi, ... anh nói yêu em mãi...♪ ♫ Nói những lời yêu thương đã từ lâu ôm ấp trong lòng hoài ...♫ ♪ ♫ ♪ ♫ ta dá tà tà da uhm uhm uhmmm

Bây giờ ngẫm lại để viết ra, Xu cảm thấy mọi thứ ...lãng xẹt, không dính dáng liên quan gì cả. Như bây giờ Xu thấy lúc ấy 3 đứa phải hát là : Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đường, ... ♫ ♪ ♫ ♪ ♫ 

Ở Phú Quốc, Xu lúc nào cũng muốn từ trên đá cao nhảy ùm xuống biển, biển xanh đẹp như ngọc bích, mà phần không biết bơi, phần lúc nào nước biển trong suốt thấy rất nhiều đá tảng, sờ sợ, thế là chưa thử, chưa thôi nhé, lần sau sẽ thử, nhất định thử 
Hamster lúc nào cũng tìm được những chỗ chụp hình rất đẹp, và Haoka thì chụp rất như ý :)
Sau khi "quật lộn" đã đời, uống nước biển no nê, dù nuối tiếc nhưng 2 đứa cũng ríu rít nghe lời Haoka đi về, nhưng lên bờ cát, thấy bờ biển nắng lên mặt nước và bờ cát sáng óng ánh, Xu và Hamster quyết định... cãi lời. Hai đứa nằm "oạch" ra trên bãi cát, chờ,... =.=', chờ Haoka bấm máy cho 2 đứa vài tấm ảnh lãng mạn {điều này dẫn đến một "hệ lụy nhẹ" sau đó khi mà tóc tai 2 đứa bê bết đầy cát nhuyễn li ti, lúc gội đầu có nhặt được những mảnh vỏ sò be bé =,=', may là không bị con mực nào vướng vào :)}
Nằm dài xuôi theo bờ cát, để cho từng đợt sóng nhỏ lăn tăn của Dinh Cậu tràn vào bờ, nước mát lạnh ngấm từ gót chân lên đến chân tóc, nhẹ nhàng, thư thái, sảng khoái, muốn nằm như thế luôn ở Phú Quốc
Haoka gần như di chuyển 180 độ để chụp ảnh cho hai con tiểu yêu nằm dài như "hai con heo ngủ trên bờ biển"

Trên đường đi bộ về khách sạn, gió thổi lành lạnh, cộng thêm với việc mệt lả người sau khi bì bõm dưới biển, cả bọn ghé vào một quán hủ tiếu bên đường. Cả bọn dặn đi dặn lại, "tuyệt đối không lấy mực" - đã thực sự quá ngán mực. Không biết người ta đi biển người ta ăn hải sản như thế nào, bọn Xu sao chỉ toàn mực là mực với mực. Ngán lắm. Trở về khách sạn với 2 mái đầu bết đầy cát, Xu và Hamster phải "đè đầu cưỡi cổ" nhau, đứa này gội cho đứa kia, vung vẩy dữ lắm mới trôi gần hết mớ cát trên đầu {thật là một trò rồ dại, thì ra bức ảnh lãng mạn nào cũng có "hậu trường" be bét của nó ^^}. Đến phiên Haoka, để anh bớt trơ trọi trong phòng tắm, Hamster đã thảy vào cặp vỏ nhum đang bốc mùi rùng rợ để "tắm chung". Không gì diễn tả được cái thứ "đặc sản bốc mùi" này, vỏ nhum sống được đem về từ Nam Đảo, bây giờ giống như đang "nguyền" những kẻ đã ăn nó. Haoka đã ra sức "gột rửa", tắm cho nó bằng sữa tắm của khách sạn mà nó cũng chẳng thơm hơn được là mấy, cái mùi vẫn cứ muốn buồn nôn. Xu với Hamster thực sự rất nể phục sự "chịu trận" của Haoka đối với sự "hành hạ" của 2 đứa. Trong thời gian đó Xu cũng "vận động" Hamster tranh thủ thu gom dọn dẹp hành lý, bọn Xu sẽ rong chơi Dương Đông cho đến đúng kẻng 12h quay lại trả phòng và kết thúc hành trình. Cuối cùng Haoka cũng chiến đấu xong với vỏ nhum "bốc mùi", Xu và Hamster lúc này hân hoan lắm: "anh ấy vẫn còn sống". 

Bọn Xu đã nghe đâu đó trên Phú Quốc đặc sản rượu sim, định bụng sẽ mua về làm quà nên trong kế hoạch sáng này, không biết xoay sở thăm hỏi thế nào cũng mò được đến chỗ bán rượu, cùng một hướng theo con đường đi Suối Tranh là đến. 

Thưởng rượu sim, bằng hữu giao bôi ^^
Được chị chủ dẫn đi tham quan xưởng rượu nhỏ tại gia, tại phòng ủ rượu, thơm phưng phức,
lúc này Xu nghĩ giá như được ngâm mình trong cái bể rượu như thế này, chắc phê lắm,
 nếu dùng gội đầu, chắc tóc bóng, dày và đẹp lắm ^^
Ra khỏi xưởng rượu, kế bên là một cửa tiệm bán ngọc trai và trang sức. Thế là Xu với Haoka không kịp tóm cổ lại thì Hamster đã chạy luôn vào trong đó =.=' Không những tha hồ nhìn ngắm, thòm thèm, Hamster còn được giới thiệu và cho thử vào tay, đến lúc này Xu nghĩ có khi nào Hamster nó bán thân ở lại cái tiệm đó luôn không. Xu lôi kéo mãi cũng không "dứt" được Hamster ra khỏi cái đám ngọc trai quyến rũ như "bùa yêu" ấy, cuối cùng phải "cho phép" Hamster mua chiếc lắc bằng vỏ trai thì mới chịu đi. 

Nhẫn có viên ngọc trai đã được Haoka tặng, Hamster "chết" lòng với chiếc lắc được làm từ vỏ của con trai, thèm muốn có đủ một bộ, quả thật là chiếc này rất dễ thương, sau này về Sài gòn một lần "tăm hơ tăm hất" xém làm mất, con nhỏ muốn òa khóc lên giữa đường giữa chợ :)
Cả ba lại thong dong rảo xe đi qua những con đường trên Phú Quốc đi vào chợ qua cái cầu gỗ sập xệ như đang mục rã-rụng-rời-ra. Chợ Phú Quốc rộng lớn, tấp nập, kế bên một con sông, hao như kiểu chợ lớn ở những tỉnh lị miền tây, như chợ quê ngày Tết (ah mà lúc ấy chỉ mới qua Tết được mấy hôm). Ở chợ thì cần thiết phải gửi xe máy, chủ yếu là người ta sẽ sắp xếp xe vào một chỗ cho gọn gàng, ngăn nắp chứ sang tới ngày thứ 3 trên đảo là 3 đứa bọn Xu đã quá vô tư rồi, chuyện phải gửi xe bây giờ là chuyện lạ cần kể ra ở đây ^^ 

Toàn là mực, Sợ!!! Cơ mà rổ xanh rổ đỏ,mực xếp ngăn nắp gọn gàng, xinh ghê
Cảnh đời thường ở chợ đảo 
Bọn Xu quyết định ăn trưa ở chợ, Xu nghĩ đây là bữa ăn mang tính "đặc sản" nhất của cả bọn, gần như món nào cũng là lạ, dân dã, chân quê. 

Haoka ăn Bún thịt nướng, có chả giò rất to cuốn bằng loại bánh tráng mặn mặn dính răng
Xu ăn Bún Kèn {lạ nhất đối với Xu, Kèn hình như là tên con cá, ăn mà đậm đà như bún nước lèo,
thanh như bún cá, ngọt ngọt bùi bùi như bún cà ri ^^}
Hamster ăn Bún Tằm 
Ăn uống phả phê xong đã gần 11h, bọn Xu vội cùng Haoka đi mua ít hải sản về làm quà, Hamster và Xu cũng mua ít trái sim rừng được bày bán ở chợ, xong cả hội tất tả rời khỏi chợ, đi đến một "mục tiêu quan trọng" mà Xu và Hamster đã note sẵn. Nơi này Xu và Hamster đã bất giác "đồng hội, đồng thuyền, đồng thanh, đồng ý" từ ngay ngày đầu đặt chân lên đảo, giao ước là sẽ ghé qua vào ngày cuối cùng chuẩn bị rời đảo. Đó là I ♥ PHÚ QUỐC 
 Vì cái vụ đồng thanh đồng khí ấy mà Xu với Hamster cũng nhất loạt
gọi cùng một loại nước uống, Beautiful Dream

I FEEL GOOD TODAY :))))))
Xu với Hamster cứ mãi tíu ta tíu tít bên cái biển hiệu được đắp nổi phù điêu I ♥ PHÚ QUỐC, cứ như càng chụp càng không muốn buông. Đến khi xuất hiện người thứ tư, là bạn của Hamster ra tiễn bọn Xu, thì Haoka đã có thể nhập bọn. Buổi trưa, quán vắng khách, anh nhân viên cũng thoải mái cho bọn Xu chụp ảnh suốt từ trong quán ra trước cửa. Nơi này là nơi truyền cảm hứng mạnh mẽ nhất cho bọn Xu, cho bài blog I ♥ PHÚ QUỐC 






Trong lúc thư thả uống nước, Xu cũng kịp thống kê, tô vẽ lại hoàn chỉnh tuyến đường mà bọn Xu đã oanh tạc" trên Phú Quốc. 

 

Đến ngấp nghé 12h, Xu với Haoka vội trở về nhà nghỉ để "trả hết trả hết cho người". Lên phòng thu dọn đồ đạc, nhìn một loạt qua căn phòng cảm thấy áy náy tội lỗi vì người dọn phòng hẳn phải vất vả lắm với cái mùi của "con nhum An Thới" dù đã được tắm gội kỹ lưỡng cùng với phòng tắm cứ như là bãi biển nhân tạo =.=' {cống nước bị đọng lại đầy cát}. Đến khi trả xe máy, thấy 2 đứa Xu với Haoka mang vác balo túi xách, hỏi chuyện biết được bé Nouvo đã đồng hành cùng bọn Xu trải qua chuyến du hành Nam Đảo gay cấn như thế nào, hai cô chú cho thuê "tấm tắc" giới thiệu cho Xu về các tour tham quan mà bọn Xu đi, đều có thể bắt đầu từ Dương Đông, đón tàu đi Nam Đảo, đi thăm Bãi Sao, thăm hòn, cả việc ngắm san hô hai người đó cũng giới thiệu tour có huấn luyện viên hướng dẫn và lặn cùng du khách cùng cả chụp ảnh lưu niệm với san hô trong 15 phút 1 tour. Hờ !!! Nói chung ban đầu bọn Xu có ý định liên hệ tour nhưng gấp gáp chỉ tìm số điện thoại liên lạc qua internet, lại không thống nhất được giờ giấc nên tour không thành. Hai cô chú ấy thì có thể liên hệ nhiều tour du lịch để có thể lựa chọn giờ giấc phù hợp. Giờ phút ấy và tình huống ấy Xu và Haoka chỉ việc cười trừ và hẹn lần sau, nhưng dù sao trong lòng Xu vẫn cảm thấy, đi kiểu nào cũng có cái hay của nó. 

Hành lý cồng kềnh, đến đón luôn Hamster, cả bọn lại đi con đường cũ, vẫn thời điểm khoảng ấy như lúc đến. Trên đường đi, Xu cố gắng giơ máy chụp lại hết những góc, những ngóc của quang cảnh thưa vắng ở Phú Quốc, nhòa hay nhòe gì vẫn chụp như sợ rời đất đảo rồi, Xu sẽ vội quên hết từng cảm giác đã trải qua ở đây. 


Trong suốt chuyến tàu về, 3 người bọn Xu đã chán chê cái viêc chụp hình {chứ sao nữa, chụp ngần ấy bao nhiêu là hình rồi, tổng cộng là có 2 cái máy ảnh và 3 cái điện thoại hoạt động hết công suất chức năng chụp chọt của nó, số hình ảnh lên đến hơn 500 hình trong 3 ngày}. Cả 3 đứng dựa lan can tàu ở bên mạn phải {phải theo chiều hướng tàu chạy} vì tất cả các ghê đều có hành khách ngồi hết rồi. Nhưng tàu chạy bắn nước cả vào mặt nên lại đứng dựa lưng vào vách phòng lái của tàu, được lát mỏi chân quá nên ngồi xổm xong ngồi bẹp luôn xuống sàn tàu. Haoka vẫn nhiều im lặng hơn cả, hầu như sự trò chuyện là Xu với Hamster tám với nhau. Nào là chuyện chuyến đi vui thế nào, chọn hình nào làm avarta facebook, xong nhớ ra dự án sắp “bấm” mà công việc của hai đứa còn ngổn ngang =.=', rồi những “âm mưu” cho những chuyến đi sau này,.. Rồi có những lúc “đài phát thanh” của Xu và Hamster cũng tắt, bọn Xu dành “1 phút mặc niệm” cho hành trình 3 ngày đã kết thúc trong khi cái chân thì chẳng muốn về. Ba người ngắm trời ngắm đất ngắm mây, níu kéo cảm giác lênh đênh trên biển để tưởng tượng thêm chút dư vị của hành trình. 

Hiện thực thì rất “thẳng tính", thẳng thừng sổ sàng, chẳng có "trời yên, biển lặng, nắng ấm, lòng an nhiên" chút nào. Hamster nói, ngày mình đến trời yên biển lặng, ngày mình đi sao sóng biển dập dờn {biển động đấy ạ}. Nhìn ra phía xa, có con tàu lớn “đang say sóng”, sóng biển dập nó chông chênh. Trông nó như con lật đật, tưởng có lúc “lật bổ nhào” nhưng nó lại lật trở về phía ngược lại, chắc nó khéo giữ thăng bằng. Rồi bọn Xu lại nhìn thấy, một con tàu nữa, chắc con tàu ấy trong quyển sách “ông già và biển cả” lạc ra đấy, giữa một vùng biển khơi rộng lớn, gió mạnh, biển động, thời tiết như muốn lật úp con tàu ấy xuống đáy biển sâu. Nó không phải chông chênh, nó chênh vênh, lung lây như quả chín sắp rụng. Ba người bọn Xu nhìn nhau mà hiểu được nhau:“ đánh bắt cá của ngư dân là như thế này sao?”. Đó không phải là ra biển ngày một ngày hai, đó là mưu sinh có phải không? Hằng ngày chiếc tàu nhỏ bé đó đều dong mái chèo đi đánh bắt cá thế này sao? Trông nó bây giờ giống như con tàu giấy mà ngày xưa Xu xếp thả vào trong lu nước mà ở một phần lu, nước từ trong vòi vẫn đang được tuôn xả ào ào rất mạnh. Nước đàn hồi, đẩy con tàu trôi lòng vòng, lềnh bềnh cho đến khi giấy bị ướp bẹp ra, và “tàu chìm”. Tàu Savana mạnh mẽ chạy băng băng, cho đến khi xa dần xa dần, con tàu của “ông già và biển cả” kia nhỏ dần, nhỏ nhưng vẫn chông chênh theo từng đợt sóng cao, cho đến khi không còn nhìn thấy được nữa, và số phận của con tàu ấy như thế nào sau đó, bọn Xu cũng không nhìn thấy được nữa. 

Những nơi đã dừng chân ghé lại trên Phú Quốc

No comments:

Post a Comment