XU MIAMI

Saturday, 21 December 2013

Một buổi sáng hủy hẹn, và 1 giấc mơ...

Tối qua, mình luôn trong tình trạng có 1 chút nhức đầu, buồn ngủ, ngáp nhiều, chỉ muốn về nằm lên chiếc giường ko mấy gì êm ái, ngủ sâu 1 giấc. Khi về đến nhà, giống như có cái gì đó lôi kéo mình đi ngủ ngay, thế mà mình không dễ dàng để ngủ, lại trằn trọc và hoang mang về một giấc mơ dài mình sắp phải trải qua, nhắn 1 tin nhắn cho “hắn” để “hắn” có bằng chứng thời điểm lúc còn sống của mình [smile]

Và mình thực sự đã có 1 giấc mơ dài, giấc mơ về rừng, mình đi làm ở trong rừng [rừng sâu], … nhưng mình không muốn viết về sự xuất hiện của một “nhân vật” trong giấc mơ này, chỉ là “nhân vật” này thôi thì giấc mơ của mình, với mình, sẽ chỉ là môt cơn ác mộng, mình thức dậy, 7h14' sáng, mình ngờ nghệch nhìn điện thoại, nửa phút sau nó rung lên và kịp lóe 1 âm thanh là mình tắt, tắt 1 cái báo thức. Trở mình, mình lại gửi đi một tin nhắn hủy hẹn với “hắn”, tắt 2 báo thức còn lại lúc 7h30' và 7h45'. Mình cuộn người vào chăn, ao ước 1 giấc ngủ bình yên, mình đã mỏi mệt sau chuyến đi “rừng”, mình có nào ngờ, giấc ngủ này lại đưa mình đến 1 chuyến phiêu du khác, ko, đúng hơn là một thế giới khác...

Chìm vào giấc ngủ, {mình đang ngồi bên lề đường, chống cằm nhìn ra đường, con bạn đang đứng cạnh bên, 2 đứa chuẩn bị về thì cái tên ấy xuất hiện, cái tên này mình đã từng gặp hắn trong một giấc mơ, hắn rất thích thú mình, chính xác là thích thú những thứ mình làm, lần trước mình đã “lợi dụng” hắn lên nhà sữa chữa cái trần nhà ọp ẹp của mình. Hắn ta xách theo 1 đống thứ đồ và 1 con manequin tự chế rồi bày ra giữa đường cứ thế mà thản nhiên kết kết may may, chăm chút cho bộ đồ “gần như giẻ rách” mà manequin đang mặc. Mình ngạc nhiên nhắc tến đó về việc lấn chiếm lòng lề đường như thế, rồi hắn lại xách con manequin đi nép vào góc 1 căn nhà nhỏ trên đường, để lại linh tinh những túi đồ phụ kiện cả hắn, chả biết mình vớ vẩn thế nào mà lại xách theo mấy thứ đó giùm hắn trng khi mình chỉ muốn về căn nhà ọp ẹp trong giấc mơ trước kia}


{Căn nhà nhỏ xíu, bên trong là những hộp giấy cacton đựng đậy những chiếc mũ công an, bên ngoài là những chiếc mũ dang dỡ đang làm, có 1, 2 người thợ, hoặc chủ nhà, đi qua đi lại. Nhìn quanh không biết mở lời hỏi ai vì mình đang muốn hỏi mua những chiếc mũ công an này phục vụ cho công việc hiện tại của mình. Có một bà cụ đi vào, trong ba dáng người phốp pháp nhưng nhanh nhẹn, gương mặt dân dã bình thường, không xuề xòa, ko đẹp, ko xấu, nhưng không hiểu sao cảm giác cùa mình là bà già lắm rồi nhưng rất đổi tinh thông và bí ẩn, bà mỉm cười với mình. Rồi mình nhìn qua bên cạnh mình là một bộ bàn ghế, có 2 đứa bé đang ngồi cạnh nhau, bé trai trông lanh lợi, lém lỉnh, bé gái xinh đẹp, tươi tắn nhưng ko lém lỉnh như cô em, 2 bé mặc đồng phục học sinh có bảng tên chữ đỏ, mình đưa mắt nhìn ra cậu bé thì 2, cô bé thì lớn hơn, nhìn vội qua thì đoán là lớp 5, mình mỉm cười mở lời chào 2 em và hỏi điều mình đang muốn hỏi tự nãy giờ, cậu bé mỉm cười tinh ranh, 2 đứa bé đưa mắt chỉ mình về phía tường trong có mở ra lối vào 1 căn phòng khác}


{Căn phòng trong thì lại rất rộng lớn, dường như lớn gấp 10 lần căn phòng bên ngoài nãy giờ, và có vẻ vẫn còn tiếp nối rất rộng rất sâu. Ở đây giống như phòng bếp vậy, Có rất nhiều người, tất cả họ đều rất đẹp, thực, rất đẹp và cao, có cả đàn ông và phụ nữ, toàn những người trẻ và trung niên đẹp, họ đang ăn, có 2 dãy bàn to dài trong căn phòng, mọi người đang ăn và trò chuyện vui vẻ. Dãy bàn bên tay phải nhiều nữ hơn, có cả cô diễn viên mình từng làm việc chung, lạ. Mình nhìn về phía dãy bàn trước mặt, lên tiếng “Xin lỗi, cho hỏi...”, các tiếng động dừng lại, hầu hết mọi người ngước lên nhìn mình, dường như bây giờ họ mới nhận ra sự có mặt của mình. Một vài người ngạc nhiên, một người đàn ông trẻ, cao, đẹp, râu và tóc dài, xoăn nhẹ, đen, trông giống như người ý lai Việt vậy. Mình vẫn hỏi điều mình muốn, nhưng dường như lạc giọng đi. Mình ko nghe đc tiếng nói của mình, và những người đó nói gì đó với nhau, mọi thứ tan dần và biến mất hẳn, còn lại không gian xám xịt, mờ dần} mình loáng thoáng tỉnh dậy, rồi lại khép mắt chìm vào giấc ngủ. Điện thoại hiển thị bây giờ là 9h09' sáng.

{ Trước mắt mình bây giờ, là một không gian rất rất rộng lớn, là một sân trường, trường có kiến trúc hơi cổ kính, trước mặt là một dãy tòa nhà phòng học, cao khoảng 3, 4 tầng. Dưới sân rất đông các nam thanh nữ tú, ăn mặc đẹp đẽ như con nhà quý tộc. Mình nhìn thấy một cô bạn cùng học chung lớp 8 của mình, cô đang đứng trò chuyện với những bạn học khác, cô không thấy mình. Nhìn xoay về phía sau, bên trái, là 1 dãy hành lang, một cô bạn cũ khác của mình, đang khoác tay với 1 cô bạn gái khác, trong cô trầm lặng, đẹp và buồn, mặc chiếc áo đầm bằng voan và lụa, cùng những đăng ten, màu nhạt nhòa, xanh ngọc. Cô bạn chẳng biết có nhìn thấy mình hay không. Bỗng nghe tiếng gọi tên của mình, nhìn lại tòa nhà trước mặt, một cô bạn gái khác [bây giờ đã xuất ngoại], cô mặc chiếc áo dài nền trắng hoa tím, cô đứng giữa những cô bạn gái khác. Trên tầng 2, toàn những cô gái đẹp, tất cả đều mặc áo dài hoa rực rỡ đầy màu sắc, trông không rõ có phải những cô gái Việt hay không nhưng mình có cảm giác đây là một nơi đa quốc gia. Cô bạn của mình vẫn gọi vang tên mình rất quyết liệt, cô đang bị níu kéo bởi nhóm bạn gái xung quanh như không cho cô ấy chạy xuống gặp mình. Nhưng cô bạn vẫn chạy băng qua hành lang, qua những tà áo dài, xuống lầu và chạy về phía mình. Tà áo dài bay phấp phới, cô đang chạy về phía mình, mình dượm chân muốn chạy đến, có tiếng nói ngăn cản mình, mình vẫn chạy nép về phía bên ngoài dãy hành lang dưới sân về phía cô bạn. 2 người gặp nhau}


{Mình và cô bạn đi bộ bên nhau, mình luôn hỏi tại sao cô lại ở đây, dù mình cũng chẳng biết đây là đâu, mình luôn hỏi cô ấy đáng lý bây giờ cô ấy ở nước ngoài, và chồng cô ấy thì sao, còn con của cô ấy nữa, cô ấy ậm ờ bâng quơ và dường như mình không có câu trả lời. Chỉ biết là thực ra là ba cô ấy đã ở đây nên bây giờ cô ấy cũng ở đây. Mình không hiểu. Mình và cô bạn đi qua những dãy cầu thang ngập nước, lên, và xuống, xung quanh là gạch, cát, đá, và những xa cẫu đang xây công trình, rất rộng, vẫn còn rất rộng, tầm nhìn của mình không nhìn được gì thêm, vẫn không biết đây là đâu}. Mình nhớ tới tối qua mình đã thoáng thấy qua một bài báo trên internet rằng, nhân loại ko chỉ có 3 hay 4 tầng không gian, mà thực ra là 7 chiều không gian nhưng con người chưa kiểm soát được những chiều không gian còn lại là gì. Mình chợt nghĩ, liệu đây là một không gian khác không, vì lúc ban đầu chỉ là một căn nhà nhỏ với những chiếc nón công an dang dở đây mà. {Mình và cô bạn cứ đi đi, lên xuống những bậc cầu thang ngập nước, nói với nhau rất nhiều chuyện nhưng giống như hoạt cảnh trên phim vậy, ko nghe tiếng. Và cô ấy đưa mình về lại chỗ ban đầu, nghĩ là vậy, nhưng không phải, đây là một chỗ khác, đây là khu vực nhà ở}


{Mình bước lên thềm, vào trong, nhà rất cũ, tường cũ và nhưng cánh cửa bằng ván gỗ cũ, nhưng phòng nhấp nhô, thập thò, đống kín, ghi mờ tên người ở, mình không dám gõ cửa bất cứ căn phòng nào, mình bối rối. Mình đi quanh rồi chợt nhận ra, mình đang ôm trên tay áp vào người chiếc áo đen, và chiếc áo lót màu trắng, rõ ràng từ nãy giờ, mình nhớ là đã mặt nguyên bộ đồ màu đen, không hiểu tại sao bây giờ mình lại bán khỏa thân thế này, quái thật, hơi sợ thật, may là không có ai ở đây. Mình vội vàng tìm một góc khuất,căn phòng hay chính xác là mình muốn tìm một nhà vệ sinh để mặc lại áo cho đàng hoàng. Cuối cùng tìm thấy 1 phòng tắm, mình chui vào thì có 1 căn phòng nhỏ khác, được che bằng tấm màn nhựa mờ đục, có bóng một chị gái, đang mặc chiếc đầm ren xanh dương bó sát người. Mình đang hụp người vì vách tường của căn phòng này không đủ cao, mình vừa trốn vừa cố giải thích vừa mặc lại đồ nhưng rối quá không mặc được. Bỗng có tiếng động gì đó, mình bị đè hụp người xuống hơn và phủ lên đầu và người những chiếc khăn lông trắng, chỉ ló mỗi mặt ra, mình khẽ xoay đầu ngước lên, nhìn thấy 1 chị trung niên phốp pháp khác đang ấn đầu mình xuống trở lại, chị nhìn khắp xung quanh rồi chị đẩy mình chui vào căn phòng của chị gái trẻ kia, mình cứ cuối hụp bò vào như thế. Mình bây giờ ngước mặt nhìn thẳng lên thấy 1 tấm gương rất lớn, mình nhìn thẳng nhưng lại thấy mông của mình trong gương [ối trời đất ơi mình đang khỏa thân hoàn toàn, gì vậy trời], nhưng tại sao mình lại thấy mông của mình, mình dang nhìn thằng vào gương trước mặt cơ mà, tấm gương này có 2 chiều không gian cơ ah. Rồi mình cũng nhìn thẳng vào gương, thằng chị gái trẻ này chân run run ko vững, cố thì thầm mình phải thật yên lặng đến nín thở. Chị gái rất sợ, mình đã thoáng sợ, sợ nhất là mình đang trong tình trạng khỏa thân như thế này. Rồi mình nhìn thấy 1 bàn chân đàn ông, từ từ ngước lên là cả thân hình một người đàn ông, nom dáng người trẻ, cao, đẹp và dữ dằn. Chị gái sợ hãi nhưng vẫn cô che giấu cho mình, và bị người đàn ông kéo đi, không biết ông ta đã trông thấy mình chưa. Mình co rút người lại, nín thở, và chờ đợi...} Mình mở mắt thức dậy, thức dậy thật rồi, mình đang co người, nằm nghiêng, nép trong chăn ấm, tay ôm con heo bông. Điện thoại hiển thị bây giờ là 9h5..'.

Mình ngồi dậy, loạng choạng cầm điện thoại bước vào phòng tắm, đặt điện thoại xuống bên cạnh, rửa mặt , đã hơi tỉnh táo. Mình cầm điện thoại mở cửa phòng đi lên sân thượng, mình mở cửa sân thượng, ngồi xuống cái ghế gỗ, bần thần, 10h0..' , mình dò danh bạ, bấm gọi, và nhìn chờ “hắn” bắt máy, mình ko tính kể về giấc mơ, chỉ muốn gọi vì hắn ko nhắn tin trả lời chuyện mình hủy hẹn sáng nay. Máy bận. Hắn bận rồi. Mình ngồi 1 luc, rồi xuống phòng, lại vào phòng tắm, đánh răng, rửa mặt, chải lại tóc. Mình lại bò lên giường, đắp chăn, nằm xuống, ôm máy tính đặt lên người, mở lên và bắt đầu viết lại về giấc mơ hôm nay.


Mình đã viết xong rồi, nhưng bây giờ mình lại nghỉ, mình đã thực sự tỉnh giấc hay chưa, hay đây vẫn là 1 chiều không gian khác, có khi nào khi bỏ máy tính xuống, mình lại tỉnh dậy 1 lần nữa. Đồng hồ trên máy tính lúc này là 12:19 pm 12/21/2013 

No comments:

Post a Comment