XU MIAMI

Monday, 4 November 2013

Chuyến đi và câu chuyện






Trong chuyến đi đến 1 thác, hoặc suối, hoặc hồ nhỏ, khi ra về Xu lon ton đi men theo vách đá xuống gần hồ nước, dự tính mang ít nước suối xanh trong mát lành thiên nhiên về nhà bằng cái bình chứa nước suối 5 lít, nhìn lên qua khe đá thấy xe đoàn đã chuyển bánh chạy đi, vậy Xu sẽ về bằng gì đây, thôi cũng kệ, nhìn lại bình nước suối vừa múc, nước ko trong và xanh mà lại loang tràn màu đỏ, nhìn xuống mặt hồ cũng loang khắp màu đỏ, dự đoán có cái suy nghĩ nổi lên là đang có 1 câu chuyện kỳ bí kiểu trinh thám gì đó xảy ra ở đây, nhưng ko phải, ko gi hết, ko trong thì ko lấy, thế là Xu lại mon men theo đường vách đá ở dưới đây, tiếp tục khám phá....

Sau một hồi rong ruổi dưới hồ, Xu bước lên bờ, tìm lại đôi giày mang vào, trên đây cũng có nhiều giày dép đã  được cởi bỏ để tự do trầm chân dưới nước, đã đông người hơn, trẻ nhỏ chạy nhảy, người người chụp hình, tình nhân âu yếm. Trở lại chuyện đôi giày bi giờ làm Xu hơi bị lúng túng đây, có 1 đôi giày nữa, giống y giày Xu, giày kiểu giày búp bê, màu trắng sữa, óng ánh nhẹ như xà cừ, khác mỗi gót giày kia dường như cao hơn Xu 1 tẹo, nên giày Xu như kiểu giày lười bệt, đôi kia thì đúng là búp bê, thế thì Xu cứ mang giày Xu vậy, rồi lại đi loanh quanh...

Đang lang thang bỗng nhiên có 1 cô nàng, xinh đẹp như công chúa, bước đến, nói với Xu tiếng Việt xen lẫn Campuchia rằng, cô ấy muốn đổi đôi giày của cô ấy với Xu, rằng Xu đã mang nhầm đôi giày của cô ấy, quái, lạ, tuy giống nhưng giày của Xu rõ ràng Xu ko sai. Nhưng cô nàng vẫn khăng khăng như thế nên thôi, Xu đồng ý vậy, nhưng ôi, đấy có phải là đôi giày giống hệt đâu, lại màu trắng nhưng là một đôi hoàn toàn khác và công chúa hơn, chẳng ăn nhập gì với cái thể loại ăn mặc của Xu lúc này cả, nhưng cô gái vẫn cứ nhất quyết trao đổi thế nên cũng đành vậy, rồi cô ấy lại kéo tay Xu vào một cửa hàng nhỏ xinh bán một số thức ăn nhanh và đồ lặt vặt dễ thương khác, cửa hàng này giống như bán cho khách du lịch, chủ cửa hàng là một người phụ nữ đẹp, tóc uốn xoăn nhẹ, khác mái tóc xoăn mì lăn quăn và hung đỏ của cô náng quái quái kia, và, bà mẹ, lại càng thần bí ko kém, bà ấy dúi vào tay Xu nhiều tờ tiền, toàn là tiền campuchia, ko biết mệnh giá bao nhiêu, với gương mặt khó đanh, gọi là "tiền đền bù" cho sự ngang bướng của con gái bà khi tranh giành đôi giày của Xu, haizz, mẹ con quái lạ như nhau,...


Khi Xu đi xung quanh cửa hàng để xem đồ lặt vặt thì có một hộp nhẫn, bông tai, trang sức treo khá cao trên kệ để có thể xem, hỏi một anh chàng nhân viên của cửa hàng rằng Xu có thể lấy nó xuống để xem ko, anh chàng nhìn mình lom lom và dường như từ chối, và dường như anh chàng ko hiểu tiếng Việt, Xu hụt hẫng...
Rồi Xu đi đến một chỗ gọi là khu vườn, đang ngổi nghỉ thảnh thơi trên 1 cái ghế đá thì nàng công chúa kia lại xuất hiện và ngồi cạnh bên, còn có anh chàng nhân viên lúc nãy đứng cạnh bên cô như thể là cận vệ, cô ấy trò chuyện huyên thuyên rằng thích đi đây đi đó, tự do bay nhảy, Xu ko khó chịu, chỉ lấy làm lạ và thú vị, cô ấy đang muốn giống mình hay sao, rằng công chúa bảo Xu kể cho cô ấy nghe về những chuyến đi, những ko đủ bao nhiêu để kể nên Xu kể cho cô ấy nghe nhiều điều khác về Việt Nam, về Sài Gòn,...cô ấy rất vui vẻ và nhiều mơ mộng...

Rồi trên đường quay về, Xu ghé lại cửa hàng của bà mẹ để mua ít đồ ăn và món vặt để ăn dọc trên đường về, rồi nhận ra phải thanh toán bằng tiền Campuchia, Xu nghĩ vậy đành dùng tiền của bà ấy để trả vậy, bà mẹ ko quan tâm gì đến việc mua bán của Xu, bà ấy vẫn cái nhìn khó đánh ấy, hỏi dò Xu đã trọ chuyện những gì với cô con gái.... đến đây, Xu hết viết thêm đc nữa rồi, Xu đã ko đuổi kịp giấc mơ, ko còn nhớ gì để viết thêm nữa,...

Vậy, Xu chỉ ngủ khoảng 3h thôi, đã mơ một cậu chuyện kỳ lạ khó lý giải như thể này, khi Xu tỉnh giấc, thật bàng hoàng nhận ra mọi thứ chỉ là 1 giấc mơ, ko tiền campuchia, ko thức ăn, ko cả đôi giày đã trao đổi, ko công chúa và không cả một chuyến đi

Xu vẫn nằm ở trên giường lâng lâng xây xẩm sau một đêm nhậu nhẹt
Hiện tại Xu vẫn nằm trên giường để kịp ghi lại, đuổi theo một giấc mơ trước khi hiện thực xóa sổ chúng ra khỏi trí nhớ
Và, Xu lại sắp sửa 1 chuyến đi...


No comments:

Post a Comment